Sau do phai nghien cuu them 4 nam nua moi dat hoc vi Tien si (Bac si). Hon nua tiep theo con hoc vi sau Tien si (Bac si ha^.u). Nhu the sau Dai hoc cua ho co den 4 nac thang (Mot chung chi va ba bang). Khong nhat thiet phai rap khuon nhung xem ra hoc vi cao nhat cua ta chi tuong duong hoc vi thap nhat cua ho, that khong dang ho the.n hay sao ? Ngay mai ta gap nhau, anh biet noi the nao day. Anh yeu em! Tinh yeu nay anh se giu mai trong long. Doi cho u! Anh se doi. 17. -Anh duoc hoc rang mot gio co 60 phut va 1 phut co 60 giay. Nhung chang ai day anh rang mot phut thieu em la mot phut bat tan, mot giay vang em la mot giay vinh hang! 18. - "Em ! Đọc truyện Magic Marionette (Đang rework) - Chap 8: Tổ đội trinh sát - Cấp cứu trên điện thoại, cập nhật hằng ngày. Update: 12/03/2022-----Khoảng một ngày sau khi đã giải cứu thành công v. YeuDocTruyenZZ.Com Anh ngồi vào bàn, bắt đầu việc chiến đấu với nó. Tuy rằng thực sự Che do nay con ton tai thi khong chi con bac ma chau chat cua bac cung se bi suc vat hoa thoi Day la 'trai suc vat' khong lo ma. Trả lời Xóa. Trả lời. Da so bon lanh dao Biet .Nhung ko co thang nao biet Liem si ca / Xóa. Trả lời. Trả lời. Trả lời. Unknown 09:24 20 tháng 5, 2015. Bác Bồng ôi ! anh Minh Diện ôi Bac den thoi co tiec minh lam chi! Thay troi sat da tri tri, Sot gan ong moi cao quy cua cong. Dat bang noi song dung dung, Phu duong sai la phieu hong thoi tra. Cung nhau theo got sai nha, Song song vao truoc san hoa lay quy. Trong len mat sat den si, Lap nghiem truoc da ra uy nang loi: Ga kia dai net choi boi, Ma con nguoi the la nguoi dong dua! Vay Tiền Nhanh. Cả buổi sáng, Trình Vũ Phi vừa bận rộn lại phải vừa cẩn thận. Nghề bác sĩ thường phải làm thêm giờ, không được nghỉ bù, cũng không được trả thêm tiền, cho nên nếu không phải đi khám bệnh thì đi trễ một chút cũng được không sao. Cô đến trễ, chủ nhiệm khoa chỉ đùa một câu “trừ tiền mời đi ăn” rồi thôi. Nhưng điều làm cho cô không yên tâm chính là những người đồng nghiệp đang nhìn cô, ai cũng nở những nụ cười đầy ngụ ý, cô hiểu rằng mọi người hứng thú với cảnh tượng buổi sáng ngày thời tiết âm u, nhiệt độ thấp, bệnh nhân ra vào như mắc cửi, nằm chen chức trong sảnh của khoa cấp cứu, sư huynh bận đến nỗi chân không chạm đất, nước không kịp uống, đến đi vệ sinh cũng phải nhịn, đành cầu cứu Trình Vũ Phi thay anh dạy bác sĩ Tiểu Hà cách lấy sinh thiết tĩnh mạch sâu. Cô bước vào kho của khoa chuẩn bị những dụng cụ phẫu thuật cần thiết. Mỗi khu bệnh đều có một nhà kho nhỏ, ở đó chất đầy dụng cụ, đồ dùng mà bác sĩ y tá cần. Cô trèo lên đống thùng giấy, với lấy bao ống tiêm tĩnh mạch sâu trên đầu tủ, cánh cửa phía sau lưng từ từ mở ra, có người bước đến phía sau lưng cô, một cánh tay vòng qua vai cô với đến đầu tủ, giọng nói thoảng bên tai “Phi Phi, em cần thứ gì? Anh lấy giúp em, mấy thùng giấy này không chắc chắn đâu, nguy hiểm lắm”Giọng nói quen thuộc, hơi thở quen thuộc, bờ môi quen thuộc, Trình Vũ Phi suýt chút nữa là rơi xuống đất, cô trấn tình lại, vội vàng lấy thứ mình cần rồi nhảy xuống đất, chẳng hiểu sao lại rơi vào ngay vòng tay của người đó, cô lùi mấy bước, điềm nhiên lên tiếng “Phó chủ nhiệm Mục, hôm nay rảnh rỗi có việc gì vây?”Mục Thuần nhìn cô, cân nhắc từng câu chữ “Buổi sáng...em nói đưa bệnh nhân đến chỗ anh khám mà!”Tô Nhất Minh…cảnh tượng buổi sáng lập tức hiện lên trong đầu Trình Vũ Phi khiến cô bất giác đỏ mặt, “Anh ta…hệ thống thần kinh không có vấn đề. Không cần phải kiểm tra nữa đâu”“Thần kinh không sao vậy tinh thần có vấn đề. Hay anh giới thiệu bác sĩ tâm lý cho em nhé.” Giọng Mục Thuần có chút tâm trạng hiếm thấy, cứng cỏi lạ Vũ Phi chỉ cảm thấy máu nóng dồn lên não, giọng nói không hiểu vì sao cũng đanh lại “Phó chủ nhiệm Mục, động đến dao kéo thì anh giỏi, nhưng động não thì tôi giỏi hơn anh. Bệnh thần kinh hay bệnh tâm lý tôi có thể phân biệt được, không cần anh lo đâu”“Em thật sự động não giỏi ư? Vậy sao buổi sáng em lại phán đoán sai?’Mục Thuần rất ít khi gàn bướng như thế, nhất là gàn bướng tranh cãi với ai. Trình Vũ Phi bỗng thấy rất tức sĩ khoa ngoại và khoa nội có mối liên hệ rất đặc biệt, vừa xem thường nhau lại vừa không thể thiếu nhau. Bác sĩ khoa ngoại xem thường bác sĩ khoa nội có chút bệnh nhẹ mà phải suy nghĩ đắn đo. Bọn họ thường thấy bác sĩ khoa nội tụm năm tụm ba thảo luận bệnh trạng, ai cũng hùng hùng hổ hổ trình bày ý kiến của mình nhưng chẳng ai phục ai. Bác sĩ khoa ngoại nghĩ, xì, là ngựa hay là lừa thì cứ dắt ra là biết. Nghĩ rộng chút đi, cứ mổ bụng ra xem thì bệnh gì không rõ chứ?Bác sĩ khoa nội cũng bĩu môi gọi bác sĩ khoa ngoại là bọn đồ tể đầu óc ngu si tứ chi phát triển. Bọn họ thường thấy bác sĩ khoa ngoại cầm dao mổ, khâu nhanh thoăn thoắt, hai tay đưa qua đưa lại như cánh bướm rập rờn bay quanh những cánh hoa, bận rộn cả ngày nhưng cuối cùng nói với người nhà bệnh nhân “Ca phẫu thuật thành công, nhưng...bệnh nhân không may đã tử vong, mong gia đình nén đau thương...” Bác sĩ khoa nội liền nghĩ, xì, cầm dao giết người ai mà không biết chứ? Nhắm chuẩn rồi đâm phụt một nhát là xong, cần gì phải tốn công sức múa may như vậy!Tất nhiên nhiều khi bọn họ phải dựa vào nhau, có chút việc nhỏ xíu mà hai bên cũng ra sức mời nhau vào hội chẩn đó đơn giản chỉ vì y học hiện nay không được tốt cho lắm nên phải tự bảo vệ mình, chia trách nhiệm ra nên mới giở cái trò hạ sách này. Nhưng trong cốt tủy của họ, chiêu này đối với nghề nghiệp của mình vẫn là vô cùng đắc ý tự Vũ Phi là một bác sĩ rất tự phụ, thật ra hầu hết các bác sĩ đều tự phụ. Nhưng gần đây, cô liên tục phán đoán nhầm về bệnh của Tô Nhất Minh, khiến lòng tự ái của cô bị tổn thương. Việc xảy ra rồi thì thôi, chẳng ngờ lại bị Mục Thuần biết được. Biết thì thôi, nhưng anh ta lại nói ra điều không nên nói như thế, khiến cô cảm thấy mất mặt vô không nói gì, ôm bao đựng ống tiêm bước nhanh về phía cửa, ai ngờ vừa đi được vài bước, loạng choạng thế nào mà suýt chút nữa ngã vào vòng tay của Mục Thuần.“Ồ, Phó chủ nhiệm Mục, …bác sĩ Trình, ồ, …anh chị tiếp tục đi…” Có người bỗng đẩy cửa ra, y tá trưởng thò đầu vào, nở một nụ cười ý vị rồi nhanh chóng biến mất sau cánh rồi! Trình Vũ Phi nhanh chóng hất tay Mục Thuần ra, tức xì khói. Nhà kho của bệnh viện rất ít người vãng lai, có lúc cả ngày chẳng có ai đến, nghe nói trong lịch sử của bệnh viện có người tằng tịu ở đây bị mọi người bắt gặp. Bởi thế đây chính là địa điểm lý tưởng để nam nữ hẹn hò trong con mắt của mọi người, bây giờ cô và người tình cũ ở đây thì thầm riêng tư, tuy là không có gì quá giới hạn, nhưng nếu truyền ra ngoài tránh sao khỏi lời ong tiếng ve. Mình vốn dĩ là kẻ thứ hai, bị người ta bỏ ai cũng biết, bây giờ nếu bị truyền ra ngoài chắc chắn sẽ là kẻ thứ ba, đúng là tình ngay lý gian! Chắc chắn giành được quán quân trong bảng top ten tin lá cải của bệnh viện năm nay.“Phó chủ nhiệm Mục! Mong anh tự trọng.” Trình Vũ Phi nghiến răng dằn từng tiếng một, bước nhanh ra Thuần không thấy sự tức giận của cô, đuổi theo ra ngoài, vượt lên phía trước cản đường cô “Bệnh nhân đó…là người đàn ông mà em ở cạnh lúc sáng? Sao em lại ở cùng với hắc đạo chứ?”“Sao anh phân biệt được hắc đạo với bạch đạo? Đeo kính đen mặc quần áo đen là hắc đạo sao? Tiến sĩ Mục, sao anh lại trẻ con đến thế?”“Cách ăn mặc, lời nói, cử chỉ nói lên con người mà. Anh ta…trước mặt mọi người giở trò lưu manh với em”.“…” Đầu Trình Vũ Phi như muốn nổ tung, quả nhiên việc tốt chẳng ra khỏi cửa, việc xấu đã truyền đi ngàn dặm, tin tức lan truyền nhanh thế ư? Đã lan truyền đến khoa ngoại rồi sao?Nhìn ánh mắt bỗng nhiên tuyệt vọng, thất thần của Trình Vũ Phi, tim Mục Thuần mềm ra, khẩu khí lập tức trở nên dịu dàng “Xin lỗi, thật ra anh chỉ lo lắng. Anh lo em bị người ta lừa gạt”.Trình Vũ Phi cảm thấy người đàn ông này thật là quá đa tình, thế là cô lấy hết sức đẩy anh ta sang một bên rồi bỏ Thuần thở dài, xem ra cô đã có thành kiến với mình, nói gì cũng chẳng ăn Thuần cảm thấy cuộc sống của mình giống như một bộ tiểu thuyết tình cảm vụng về. Anh và Trình Vũ Phi yêu nhau ba năm, tâm đầu ý hợp, anh thích nghe cô nói, có lúc thấy cuốn hút, có lúc lại thấy cứng cỏi. Nhưng lâu dần, anh lại cảm thấy thiếu cái gì đó. Tính cách của anh quá dịu dàng, cô lại quá lí trí. Anh biết cô rất yêu anh, anh cũng thích cô nhưng lại không có thứ tình cảm nồng nàn, mãnh đó anh gặp người bây giờ là vợ anh, lúc thì dịu dàng, lúc thì nũng nịu, lúc thì lại mãnh liệt như ngọn lửa thiêu đốt tâm trí anh. Cô ấy rất biết chọn thời điểm cho những tâm trạng thích hợp của mình, tức giận, mững rỡ, cuồng nhiệt, …giống như nhân vật nữ chính trong các bộ phim truyền hình tình cảm lâm ly bi đát. Anh cảm thấy đó mới chính là tình yêu đích thực của đời mình. Thế là anh quất ngựa truy cho đến sau khi kết hôn, anh mới hiểu, có tình yêu giống như một đám cháy rừng, càng mãnh liệt càng cuồng nhiệt thì sức phá hoại càng lớn, chưa kịp thoát ra thì sinh mệnh đã bị thiêu rụi trong đám lửa ấy. Cô ấy đúng là nhân vật nữ chính dễ thương trong các bộ phim truyền hình sướt mướt nhưng đáng tiếc anh chỉ là một người đàn ông bình thường, không có nhiều thời gian cũng không có nhiều sức lực để nuông chiều tình yêu cuồng nhiệt một bác sĩ, anh muốn thăng chức, muốn nổi tiếng, anh muốn cầm dao phẫu thuật, muốn nghiên cứu, muốn báo cáo đề tài. Nhưng cô vợ trẻ cứ bám chặt lấy anh, đến mức anh không có thời gian của riêng mình, hơn nữa lại bá quyền, nếu như anh chiều theo cô ấy lại nhõng nhẽo, bù lu bù loa. Anh thật sự không thể chịu nổi nữa lúc bận rộn cả ngày anh mệt mỏi trở về nhà, đang chuẩn bị đọc vài quyển sách thì cô vợ trẻ xinh đẹp lại mặc đồ ngủ gợi cảm đi qua đi lại trước mặt anh. Anh không phải là người đàn ông không có cảm xúc, lần thứ nhất thứ hai là cảm xúc, nhưng đến lần thứ tám thứ mười đã là trách nghiệm. Lại thêm có lúc anh và một cô gái trẻ đi gần nhau một chút là cô vợ trẻ của anh đã nổi cơn tam bành, đòi chết. Chàng phó chủ nhiệm khoa ngoại đáng thương đã phải vò đầu bứt tóc, mệt mỏi tìm cách ứng quan trọng nhất là anh thấy tình cảm của mình dành cho Trình Vũ Phi bỗng trỗi dậy, anh bỗng nhiên cảm thấy nhớ cô da diết, nhớ từng kỷ niệm đẹp ngày xưa. Anh muốn gặp cô đến phát điên, dù chỉ một chút thoáng qua cũng được. Anh lùng sục khắp nơi cô có thể đến, tìm cơ hội để giúp cô mỗi khi cô gặp khó khăn. Nhưng tiếc là Trình Vũ Phi quá kiêu ngạo, không còn muốn nhận tình cảm của anh Thuần cuối cùng cũng đã lĩnh ngộ ra rằng có một số phụ nữ trời sinh đã là một ngọn lửa, có thể làm bạn tan chảy trong thời gian ngắn, cho bạn nếm trải niềm sung sướng đến cực điểm, nhưng lâu dần có thể làm cho bạn trở nên khét lẹt, sau sung sướng là khổ đau. Còn có một số phụ nữ, trời sinh đã là một dòng nước mát, lúc có cô ấy bạn lại chẳng nhận ra, nhưng đến khi mất cô ấy rồi bạn mới hiểu thế nào là khát cháy cổ. Nhưng đây là phát hiện sau khi đã nếm mùi đời, nếu thời gian có quay trở lại, có lẽ anh cũng đã lựa chọn như mình đã lựa chọn. Tình yêu giống như một chiếc áo khoác ngoài đẹp đẽ, ai chưa từng mặc nó sẽ chẳng dễ gì cởi dù thế nào, Mục Thuần cũng là con nhà gia giáo, anh có những nguyên tắc của riêng mình. Anh sẽ không vì sự mệt mỏi chán nản nhất thời này mà huỷ hoại đi cái gia đình do mình gây dựng nên, cũng không vì tình cảm riêng tư mà ảnh hưởng đến thanh danh Trình Vũ Phi. Thật ra thời gian này anh muốn làm một người đàn ông cao thượng nhưng chưa kịp hoàn thành sứ mệnh thì bỗng bắt gặp Trình Vũ Phi và một người đàn ông có bộ dạng côn đồ hôn nhau trước cửa khoa cấp cứu. Anh vô cùng ngạc nhiên, muốn nhìn kỹ diện mạo của người đàn ông đeo kính đó, nhưng trong một lúc thất thần, anh lái chiếc Fox của mình đâm vào vườn dài một tiếng, Mục Thuần gọi cho Chung Viễn. Trước đây, anh đã từng gặp Chung Viễn, nhưng lại không biết nhau. Không nghi ngờ gì nữa, Chung Viễn là một nhân tài, điều này anh cũng biết bởi anh cũng là một nhân tài do bệnh viện thu hút về. Nhưng anh không ngờ Chung Viễn lại tài giỏi hơn. Anh ta để ý đến bạn gái cũ của mình lại còn nhờ mình làm mai cho nữa chứ.“Chuyện này…không thích hợp đâu”. Lúc đó anh từ chối thẳng thừng, tiếc là Chung Viễn lại không mảy may biết thế sự, lại còn cười nói “Anh làm mai đi, còn hợp hay không tự tôi biết mà.”Mục Thuần có chút do dự, lời nói của Chung Viễn lúc này lúc khác, tính cách của anh ta cũng vui buồn thất thường, với Trình Vũ Phi, Mục Thuần không chắc chắn là có hợp hay không nữa. Nhưng thà bỏ lỡ chứ không thể yêu nhầm, đây cũng là một bài học nghiêm khắc mà cuộc sống hôn nhân dạy cho anh. Nhưng khoảnh khắc nhìn thấy tên lưu manh đeo kính đen, tâm tư Mục Thuần bỗng nghiêng hẳn về phía Chung thế anh vừa thực hiện xong ca phẫu thuật liền vội vàng chạy đến khoa cấp cứu, đúng lúc nhìn thấy Trình Vũ Phi bước vào nhà kho. Nhà kho rất yên tĩnh, thích hợp để trò chuyện Mục Thuần do dự một lát rồi bước bây giờ Mục Thuần nghĩ, anh không thể không từ chối nhiệm vụ nhàm chán này. Nếu giúp có lẽ mình cũng chẳng giúp được gì mà ngược lại còn làm cho sự việc rắc rối thêm. Nghĩ thế, tiến sĩ Mục liền gọi cho nhân tài Chung. Tô Nhất Minh rất phiền lòng, gần đây công ty liên tiếp gặp chuyện, lại thêm phải chuẩn bị hôn sự của mình, anh mệt đờ cả người. Nhưng điều làm Tô Nhất Minh phiền nhất vẫn là Trình Vũ Phi, gần như cùng lúc với chuyện anh định xong ngày cưới thì cô bắt đầu lo âu nghĩ ngợi, đòi lui ngày cưới lại, nhưng lại không đưa ra được lý do hợp là hội chứng sợ hãi tiền hôn nhân mà người ta hay đồn đại đó ư? Tô Nhất Minh hoang mang, trước nay luôn cho rằng nếu có người bị hội chứng sợ hãi tiền hôn nhân người thì người đó phải là anh, sao lại là nàng bác sĩ? Anh nghĩ cô lẽ ra phải là người hối thúc kết hôn mới đúng. Hay là tình cảm của cô đang trong thời kỳ nhàm chán? Cô gặp người đàn ông khác rồi chăng?Nỗi lo lắng này tăng lên đến cực điểm khi anh vô tình bắt gặp cô đi ăn cùng Mục đó Trình Vũ Phi phải gọi điện cho Mục Thuần và còn phải mời anh ăn cơm. Một người bà con của cô ở quê u não phải phẫu thuật. Trong bệnh viện bác sĩ khoa ngoại có tới mấy người nhưng người phẫu thuật giỏi mà cô quen biết chỉ có mỗi anh ta, mà phải phẫu thuật gấp, không thể chậm trễ. Mục Thuần cho lời khuyên, và nhanh chóng nhận bệnh nhân vào bệnh viện. Người nhà bệnh nhân nhờ Trình Vũ Phi, bằng mọi cách phải mời bác sĩ Mục Thuần ăn bữa cơm, kiên trì ép cô phải đến đó. Nhìn ánh mắt cầu khiến của họ, hiểu được tâm trạng lo lắng đứng ngồi không yên của họ, Trình Vũ Phi không thể từ cơm diễn ra ở một nhà hàng lớn, kỳ lạ là, hôm đó chủ nhân mời cơm đợi mãi mà vẫn chẳng thấy đến, Mục Thuần và Trình Vũ Phi đều đến từ rất sớm, chào hỏi dăm ba câu rồi chẳng biết nói gì thêm, cả hai cảm thấy ngượng ngùng khó xử, trợn mắt nhìn cùng vẫn là cánh đàn ông phá tan bầu không khí im ắng, "Phi Phi... anh vừa được biết, hóa ra em không phải cùng với Chung Viễn?"Chuyện với Chung Viễn trước nay chưa từng xảy ra mà! Trình Vũ Phi bực bội liếc nhìn một cái, không nói, không Thuần từ tốn nhấp một ngụm trà, rõ ràng là đang đấu tranh tư tưởng rất lâu, "Phi Phi, thuần túy là đồng nghiệp của nhau, anh muốn góp ý vài lời, nếu có gì không đúng thì em cứ xem như gió thoảng bên tai. Chung Viễn là người anh vốn chẳng thích cho lắm. Đậm chất dân giang hồ, lại còn thích khoe mẽ..."Trình Vũ Phi cảnh giác nhìn quanh, "Phó chủ nhiệm Mục, chốn công cộng, chúng ta không nên nói chuyện bệnh viện, để tránh dẫn đến những phiền phức không cần thiết. Hơn nữa, nói xấu sau lưng người khác không phải là cách hành xử của anh."Mục Thuần im lặng nhìn cô một cái, rồi nói tiếp, "... Nhưng dù thế nào anh ta cũng là một bác sĩ, cuộc sống của anh ta, lý tưởng của anh ta, giá trị của anh ta chúng ta đều công nhận. Cái mà Chung Viễn muốn, không nằm ngoài một gia đình ổn định, một sự nghiệp thăng hoa, tương lai tươi sáng của y học. Nhưng còn... doanh nhân kia? Anh ta muốn gì? Anh ta trong công việc như thế nào? Chúng ta không thể tưởng tượng được... Cho nên, Phi Phi, anh cảm thấy Chung Viễn dù gì cũng hợp với em hơn tay doanh nhân đó, anh ta có thể cho e hạnh phúc."Trình Vũ Phi chau mày, cô muốn phản bác mấy câu, nhưng Mục Thuần nói dường như cũng có một người ngồi phịch mông xuống bên cạnh Trình Vũ Phi, ném ánh mắt sẵn sàng gây hấn về phía tiến sĩ Mục, "Vũ Phi, giới thiệu đi, đây là ai?"Trình Vũ Phi trợn tròn mắt nhìn Tô Nhất Minh không biết từ đâu chui ra, kinh ngạc đến mức như bị người ta bắt hiện nguyên Thuần không quen anh, tưởng là chủ nhân buổi tiệc đã đến, đưa tay ra cười lịch thiệp, "Mục Thuần. Anh là người nhà bệnh nhân giường số mười bảy phải không? Hân hạnh."Tô Nhất Minh không thèm bắt tay anh ta, lại còn kéo bảo bối của mình ngồi sát lại, cười châm chọc, "Không phải người nhà bệnh nhân giường số mười bảy, tôi là người nhà bác sĩ Trình."Sắc mặt Mục Thuần thể hiện sự thảng thốt đột ngột, nhưng nhanh chóng trở lại bình thường, lặng lẽ thu tay lại, tiếp tục cười lịch thiệp, "Hân hạnh"Tô Nhất Minh không chút kiêng dè trừng mắt với người đàn ông ngồi trước mặt, ánh mắt khiêu khích một cách lộ liễu. Người này, có lẽ cũng là bác sĩ, nhưng phong cách của anh ta hoàn toàn không giống Chung Viễn, rõ ràng là được giáo dục tốt, lịch sự nho nhã, cư xử đúng mực. Đúng là thật khéo, anh cũng đãi khách ở đây, nhưng ở phòng VIP, vừa ra ngoài định đi vệ sinh lại nhìn thấy bác sĩ nhà anh cùng một người đàn ông ăn cơm. Tất nhiên, điều này cũng không thành vấn đề. Nhưng anh không thích cái cách người đàn ông này nhìn cô. Cho nên anh liền chạy tới phá hoại bầu không khí. Ai làm anh không vui, anh cũng không muốn người đó vui! Huống hồ cái niềm vui đó lại do bảo bối thuộc quyền sở hữu riêng của anh nhen lên. Tức giận lắm thay!Tiếc là đối phương chẳng thèm để ý đến ánh mắt khiêu khích của anh, tiếp tục nghiêng đầu mỉm cười, "Phi Phi, bây giờ anh có lĩnh ngộ mới về tình yêu. Tình yêu không có sức công phá long trời lở đất như sao Chổi đâm vào trái đất, mà nó là hai hành tinh chiếu sáng lẫn nhau trên quỹ đạo của mình, đó mới là thiên đường địa cửu. Phi Phi, việc này em phải nghĩ cho kỹ đấy, đừng vì tình cảm nhất thời."Tô Nhất Minh không hiểu hai người họ đang nói gì, nhưng trực giác mách bảo cho anh biết tình thế hoàn toàn không có lợi cho anh. Anh tính nhảy dựng lên, nhưng đối phương lại điềm đạm nho nhã như thế, anh chẳng tìm được cái cớ nào để mà nhảy cả, chỉ tức tối véo nhẹ bác sĩ Trình một cái. Trình Vũ Phi nhìn thấy ánh mắt anh càng lúc càng không thân thiện, rồi lại nhìn Mục Thuần ung dung từ rốn, chỉ còn nước cúi đầu lau mồ may chủ nhân buổi tiệc cuối cùng cũng lũ lượt đến, phá giải vòng vây. Trình Vũ Phi không dám tiếp tục ngồi thêm nữa, giới thiệu hai bên với nhau xong, kiếm cớ chuồn êm, tiện thể kéo luôn Tô Nhất Minh đó hỏi thăm biết được Mục Thuần chính là người yêu cũ của Trình Vũ Phi, trong lòng Tô Nhất Minh liền mọc lên một cục u to đùng, lại thêm Trình Vũ Phi liên tục đòi lùi lại ngày cưới, cục ung nhọt lại lớn thêm lên. Nhưng anh thực sự cũng không còn tâm trí lẫn thời gian để sắp xếp lại chuyện tình cảm của mình, công ty anh đang gặp rắc rối. Chuyện thu mua phân xưởng đã kết thúc, nhưng công ty lại dính vào mấy cái án. Sau khi Tô Nhất Minh tiếp quản hai phân xưởng của Lão Mã, chỉnh đốn nhân sự, sa thải một số tay chân của Mã Tử Thuận, bọn họ đã liên kết lại tố cáo anh. Ngoài ra còn có một công ty đối tác đòi nợ việc này cũng không phải là cấp bách nhất, cấp bách nhất chính là nguồn vốn gần đây rất eo hẹp. Công ty của La Vĩnh Đình đã chính thức sáp nhập, anh phải trả một số tiền lớn. Tình hình kinh tế lại đang trên đà đi xuống, có rất nhiều công ty đối tác sắp gia nhập hàng ngũ phá sản thanh lý, rất nhiều công nợ anh không thu về được. Còn phía cung cấp nguyên vật liệu hàng đầu của công ty có lẽ cũng đang gặp phải khó khăn tương tự, không còn chính sách thoáng lấy hàng trước thanh toán sau như lúc trước mà bắt đầu yêu cầu tiền trao cháo trong mấy tháng ngắn ngủi mà nguồn vốn điều động của công ty anh sút giảm nhanh chóng, từ dồi dào đến giật gấu vá áo, lại thêm năm hết Tết đến, các khoản nợ ngân hàng đến hạn. Tất nhiên những chuyện này anh không hề nói với bác sĩ bảo bối của anh, bác sĩ mọt sách không thể hiểu cũng không giúp gì được cho anh, chỉ lo lắng khơi khơi vậy thôi. Hơn nữa anh thấy mình có thể tự giải quyết những vấn đề giả quyết khó khăn về vốn, một thời gian anh đi Nam về Bắc, chạy đôn chạy đáo khắp nơi, đồng thời cử luật sư Châu Lỗ lo vòng trong vòng ngoài, tất nhiên hai người tất bật với tâm trạng không giống nhau. Châu Lỗ đếm giờ tính tiền, càng bị cử đi công tác thì lòng càng vui sướng, một mình Tô Nhất Minh phải tất tả ngược xuôi, còn phải lo lắng quan tâm đến bảo bối tính khí thất thường ở nhà, đau đầu nhức óc, nên dễ bực bội nổi Vũ Phi cũng rất muộn phiền. Lần đó cô phấn khởi vui mừng gọi điện cho bố mẹ, tuyên bố mình sắp kết hôn tưởng rằng họ sẽ vui mừng khôn xiết. Ai ngờ bố cô lại lập tức giãy nảy phản đối, đưa ra rất nhiều lý do, cuối cùng tổng kết, "Bố nuôi con gái không phải để gả cho nhà giàu làm đồ chơi. Phi Phi, con nên có cách nhìn giống bố mẹ con ạ. Sao lại muốn lấy một thương nhân thế hả?"Mẹ cô thì khéo léo một chút, "Phi Phi, mẹ với bố con tuy chỉ có một mình con nhưng cũng đã tích lũy được một số tiền dưỡng gìa, không cần quá nhiều tiền như vậy. Bố mẹ đều già rồi, chỉ muốn con lấy được người đàn ông tin cậy, đường hoàng, sống một cuộc sống yên ổn. bình dị, không muốn con một ngày nào đó phải khổ sở, nào là ly hôn, phá sản, ngoại tình... Phi Phi, bệnh viện của con nhiều bác sĩ như thế, bố mẹ đều rất hài lòng, sao con lại không chọn một người trong số đó chứ?"Trình Vũ Phi định thuyết phục bố mẹ rằng đàn ông đáng tin hay không không nhất thiết liên quan đến thu nhập của người ta. Một bác sĩ có thu nhập cực kỳ ổn định tình cảm cũng chưa chắc đã đáng tin cậy. Nhưng các cụ vẫn không bỏ cuộc, đưa ra bao nhiêu là ví dụ để cô cân nhắc. Trình Vũ Phi ngậm tăm, về lý thuyết thì những doanh nhân phải tiếp khách nhiều có sức hút sẽ dễ thay lòng hơn một bác mấy lần cô muốn nói chuyện này với Tô Nhất Minh nhưng lại sợ anh sinh ác cảm với cha mẹ mình, sau này không thể hòa hợp. thế là cô gọi điện về cho các cụ cố gắng xây dựng hình tượng tốt đẹp của Tô Nhất Minh, nhưng tiếc là hai cụ trước sau vẫn giữ quan điểm của mình. Với lại gã doanh nhân trong lời nói của con gái, lại không hề đến dạm ngõ cầu hôn con gái họ nên họ thấy rõ ràng là gã ta chẳng có chút thành ý cưới mà Tô Nhất Minh định sẵn ngày một đến gần, Trình Vũ Phi đứng ngồi không yên, cô không thể tưởng tượng ra một hôn lễ mà không có sự chúc phúc của bố mẹ giống như cô không thể tưởng tượng cái tương lai không có Tô Nhất Minh ở bên cạnh. Cô chỉ không thể hiểu được điều này? Rất nhiều lần cô ám chỉ nhưng anh vẫn không đến ra mắt bố mẹ cô, cũng chẳng có bất kỳ phản ứng nàoGần đây cô càng không thể tin anh được. Không biết xảy ra chuyện gì mà cả ngày anh bận rộn đến nỗi chẳng thấy bóng dáng đâu, hơn nữa tính tình lại vui buồn thất thường. Muốn cùng anh tâm sự vài câu thì hồn anh lại để tận đầu tận đâu, nếu không thì cũng vô cớ nổi lúc cô nghĩ đến những lời Mục Thuần nói, tự hỏi lòng mình, cô có thật sự hiểu Tô Nhất Minh không? Biết anh muốn gì, xem trọng gì không? Thế là cô giả vờ vô tình hỏi anh, "Nhất Minh, mục đích sống của anh có phải là phát tài không?"Tô Nhất Minh trả lời qua quýt, "Tất nhiên không phải."Trình Vũ Phi ít nhiều được an ủi, "Là thể hiện giá trị bản thân?"Tô Nhất Minh hững hờ hôn cô, "Ừm, phát tài thì trước nay chưa bao giờ là mục đích sống của anh, mục đích sống của anh là phát đại tài!""..." Trình Vũ Phi đau lòng vùng thoát ra khỏi vòng tay anh. Một gã gian thương, một kẻ mê tiền! Sao mình lại có thể yêu anh ta được nhỉ? Nhưng quay sang nhìn thấy bộ dạng đầy tâm trạng của anh, cô lại muốn tìm một cơ hội để nói chuyện với ra kiến thức về hôn nhân của Tô Nhất Minh chắc chắn sâu sắc hơn Trình Vũ Phi. Yêu đương hay sống chung đều là chuyện giữa hai người. Dù có sóng gió gì đi chăng nữa, đau khổ dằn vặt cũng chỉ hai người chịu đựng, nhưng khi đã kết hôn, thì là chuyện của cả đại gia đình hai bên. Bởi thế anh rất thận trọng trong việc đi gặp bố mẹ Trình Vũ anh rất tự tin vào bản thân mình. Sự tự tin này bắt nguồn từ sự yêu quý của bố mẹ anh đối với anh từ trước đến nay. Tô Nhất Minh từ nhỏ đã là một đứa bé khéo mồm khéo miệng lại có nụ cười vô cùng ngọt ngào. Từ nhỏ đến lớn dù có chuyện gì xấu anh hầu như cũng chẳng bị quở mắng lần nào. Cái đạo lý ngàn vạn thứ có thể đâm thủng nhưng mông ngựa thì không anh đã biết vận dụng rất hiệu quả từ bé. Mỗi lần thấy tình thế không ổn anh đều trổ hết khả năng của mình để "vuốt mông ngựa" và lần nào anh cũng chuyển phong ba bão táp thành mưa thuận gió hôn nhân đại sự của anh thật ra bố mẹ đã vô cùng sốt ruột, nhưng mỗi lần gọi điện thoại về Tô Nhất Minh đều nói đang tìm hiểu. Sau đó các cụ nhận được ảnh của một đại mỹ nhân. Cô gái trong ảnh thật đáng yêu, hai cụ vừa nhìn đã rất thích, bèn phóng to ra để ở đầu giường. Một thời gian sau hai cụ lại suy nghĩ không biết cái thằng ranh con ấy sao vẫn chưa dẫn con dâu về ra mắt bố mẹ chồng. Điện thoại gọi đi, Tô Nhất Minh nói đã thay người khác, rồi lại một tấm hình mỹ nhân gửi về, cô gái trong hình cũng trẻ trung, xinh đẹp như chuyện khiến hai cụ tức giận nhất đó là một thời gian sau một cậu bé hàng xóm sang chơi thấy tấm hình ngọc nữ đặt ở đầu giường, "Ối trời! Cô chú cũng thần tượng minh tinh à?" Đây chẳng phải minh tinh gì gì đó ư? Biết mình bị thằng con trai cưng lừa, hai cụ tức đến nỗi lập tức mua vé máy bay đi tính sổ với con trai. Tô Nhất Minh vẫn những câu nói như rót mật vào tai, vừa túi bụi làm việc vừa tất bật dẫn bố mẹ đi chơi đây đó. Dạo phố, ăn uống, xem kịch... mệt đến nỗi ngáy khò khò luôn trong nhà hát. Hai cụ xót con trai, không muốn lãng phí thời gian của con trai, được mấy ngày đã bảo muốn về nhà, những lời trách mắng cuối cùng cũng chẳng nói ra được. Sau đó tuy các cụ vẫn sốt ruột hỏi thăm tình hình tìm hiểu con trai tiến triển đến đâu nhưng chẳng can dự vào nữa. Tất nhiên họ không biết rằng, sau khi tiễn hai cụ lên máy bay, TôNhất Minh về nhà nhảy cẫng lên vì khổ nhục kế của mình đã thành công mỹ mãn, lại vui vẻ tiếp tục đàn đúm với đám chiến hữu thâu đêm suốt chưa từng gặp bố mẹ Trình Vũ Phi, nhưng anh đã có dự tính từ trước. Chưa kết hôn đã sống cùng nhau tiền trảm hậu tấu, bố mẹ nhà gái sẽ cực lực phản đối, nhưng anh tin, giống như những đối tác nhà nước, hiếu đại nghĩa động chân tình, lại thêm hầu bao nặng, trên đời này không có thành trì nào là không thể công phá. Những khách hàng tham lam ngạo mạn đều bị anh hạ gục, huống hồ gì là hai vợ chồng già chỉ cầu mong con gái mình hạnh phúc? Chuyện đến bái kiến nhạc phụ nhạc mẫu đã nằm trong lịch trình của anh từ lâu. Tiếc là, gần đây công ty của anh gặp khó khăn, việc này tiếp việc kia, anh không tìm đâu ra thời gian. Nhưng ngày cưới đã định, thiếp mời cũng đã phát, gấp gáp đến nỗi anh chỉ muốn điên lên Những ngày hạnh phúc trôi qua nhanh chóng, giống như từng giọt từng giọt nước rơi vào chiếc túi da cừu, nhanh chóng biến mất nhưng cũng không phải là không để lại dấu vết gì, chí ít cái túi da cừu ấy cũng phình nhiên Tô Nhất Minh chỉ thấy bao tử mình phình to ra, nhưng anh không muốn thừa nhận điều đó. Trước gương, anh đưa tay vỗ vỗ chiếc bụng lộ rõ của mình, vô cùng ảo não. Là một gã đàn ông đẹp trai, anh luôn chú ý đến bề ngoài của mình, cũng rất chú trọng ăn kiêng. Trước đây tối nào cũng phải tiếp khách, lại có thói quen nghỉ ngơi không tốt, nhưng anh đều giữ được thân hình hoàn hảo của mình. Không ngờ bây cả sự nghiệp và tình yêu đều đang rất thuận lợi, thế mà anh không thể nào kiểm soát được bụng càng ngày càng phình to ra của mình. Đúng là gầy ốm là do đau buồn, béo phì là do sung sướng hạ quyết tâm ăn kiêng mấy lần nhưng trước sự tấn công ồ ạt của mùi thức ăn thơm phưng phức bốc khói nghi ngút mà nàng bác sĩ giảo hoạt của anh làm, bụng anh lại sôi lên ùng ục. Những món mà bác sĩ nấu hấp dẫn hơn chị giúp việc làm một bậc, bởi vì bác sĩ nhà ta luôn có nhiều sáng kiến độc đáo, nguyên liệu làm thức ăn và cách thức nấu phong phú đa dạng hơn. Điều này là không thể tránh khỏi vì chị giúp việc chẳng dám như bác sĩ nhà ta thử tất cả những phương pháp mà mình chưa từng nấu bao giờ hoặc mua những nguyên liệu đắt đỏ. Và chị ta cũng chẳng thể giống bác sĩ nhà ta sau khi làm hỏng các nguyên liệu đắt đỏ đó lại không một chút để tâm mà dõng dạc nói với Tô Nhất Minh, “Nhất Minh, hôm nay chúng ta ra ngoài ăn tối nhé. Lần trước anh nói sẽ dẫn em đi ăn món Ấn Độ mà.”Đây là sự khác biệt giữa chủ nhà và người giúp việc. Tô Nhất Minh từ đó rút ra kết luận, nhân viên và ông chủ mãi mãi không thể đứng ngang bằng nhau, vì trách nhiệm không hề giống lúc Tô Nhất Minh hạ quyết tâm ăn tối ở ngoài, ăn ít một chút, về nhà sẽ không ăn nữa. Ai ngờ bác sĩ nhà ta vừa nhìn thấy anh đã bê ngay một đĩa ốc thơm phưng phức đặt trước mặt. Tô Nhất Minh nghĩ ốc ít thịt vì thế không nhiều calori, thế là đau khổ thuyết phục mình không phụ tâm huyết của Trình Vũ Phi, mút chùn chụt ăn hết tâm huyết của cô, còn ghi nhận nỗi vất vả của cô bằng cách chừa cho cô con ốc béo ngậy đến là cá nướng, cũng là món ăn có lợi cho sức khỏe, Tô Nhất Minh vừa ăn xong, sau đó lại đến món sò điệp xào, có lợi cho sức khỏe, rau xanh, không thể thiếu trong bữa ăn dinh dưỡng. Kết thúc, Tô Nhất Minh đang khệ nệ ôm chiếc bụng no nê mãn nguyện chuẩn bị rời khỏi bàn ăn thì món tráng miệng thơm nức mũi lại buộc anh phải ngồi lại vị trí Nhất Minh giơ tay đầu hàng vô điều kiện. Anh rất thích ăn ngọt, mẹ anh chính là đầu bếp làm món tráng miệng ngon nhất. Một người đàn ông thích ăn ngọt sẽ bị đồng loại cười thối mũi nên anh rất kiềm chế khi ăn ở ngoài. Gần đây rất ít người biết sở thích này của anh. Nhưng bác sĩ nhà ta lại không hổ danh là nhìn người đoán bệnh, vô cùng mẫn cảm với điểm yếu của con người, nhanh chóng phát hiện ra cái bí mật vô cùng bé nhỏ này của Tô Nhất Minh, thế là cứ dăm ba ngày cô lại làm một món tráng miệng thơm ngon cho Nhất Minh đau khổ nhìn trân trân món tráng miệng ngọt ngào trên đĩa, đấu tranh tư tưởng hồi lâu, quyết định thả đàn lần cuối cùng. Cùng lắm ăn xong làm việc thâu đêm bù lại. Ai ngờ, Tô Nhất Minh ăn no rồi không biết làm gì, bắt đầu trêu ghẹo Trình Vũ Phi, kết quả lửa tình bốc lên hừng hực, thô bạo vồ lấy cô, cả tối hôm ấy chẳng rời khỏi giường. Ngày hôm sau tỉnh giấc thấy bụng mình lại tích thêm một lớp mỡ lần như thế Tô Nhất Minh đành tự làm tự chịu, lỡ phóng lao phải theo lao. Điều duy nhất an ủi anh là so dọc so ngang thì thân hình anh vẫn tính đẹp trai phong độ. So ngang chính là so với những người cùng lứa với anh, còn so dọc là so với già trẻ lớn bé trong giới làm ăn của Vũ Phi luôn có thái độ dửng dưng với chuyện này, nhưng một lần lại nói với Tô Nhất Minh “Anh lớn nhanh thật đấy.”Tô Nhất Minh tưởng rằng cô đang khen mình về một phương diện nào đó, thế là tít mắt cười với cô. Không ngờ Trình Vũ Phi nói tiếp “Em đang nói đến vòng eo của anh đấy.”“…” Tô Nhất Minh làm bộ dạng đau khổ không thiết Vũ Phi cười ngặt nghẽo “Không sao. Em rất thích mào Garfield, luôn mong có ngày được ôm chú mèo Garfield béo phì ngủ. Bây giờ… được mèo Garfield ôm ngủ cũng là tuyệt.” Rồi thừa nước đục thả câu, véo véo chiếc bụng đầy mỡ của Nhất Minh thở dài, đành vậy. Dù sao người phụ nữ của mình thích là được cuộc sống cứ theo đà thuận lợi như thế có lẽ hình tượng đẹp trai của Tô Nhất Minh sẽ bị hủy hoại không sớm thì muộn, quả thật quá êm đềm. Anh thậm chí bắt đầu có ý nghĩ muốn bác sĩ Trình thôi việc ở nhà, chuyên tâm săn sóc quanh quẩn bên là một hôm Trình Vũ Phi về nhà anh phát hiện trên cổ cô có vết cào.“Đây là… cái gì vậy?” Anh giả vờ thờ ơ hỏi Vũ Phi nước mắt lưng tròng ngẩng đầu lên, kể lể với anh những đối xử bất công mà cô gặp hôm qua có một bệnh nhân chết đột ngột, hôm nay đi làm cô bị người nhà bệnh nhân xúm lại bao vây. Bác sĩ Trình xui xẻo chưa kịp hiểu ra chuyện gì thì đã bị mấy người phụ nữ nhảy xổ vào cào cấu, cắn xé, chỉ đến khi âm thanh nhốn nhào bên ngoài cất lên, “Nhầm người rồi.”, “Không phải cô ta.”, “Cái con bác sĩ đấy không có ở đây” thì cô mới được buông Vũ Phi chẳng hiểu đầu cua tai nheo cảm thấy vô cùng uất ức, nhưng chẳng đợi cô có thời gian hiểu rõ sự tình nhóm người đó đã làm náo loạn ở phòng cấp cứu, đạp phá tan tành dụng cụ khám bệnh, hòng không cho bác sĩ khám bệnh cho bệnh vệ được điều đến, cảnh sát cũng được gọi đến. Đám người đó không sợ trời không sợ đất cả gan chống cả người thì hành công vụ, xem ra bọ họ chẳng có chuyện gì là không dám làm. Cuối cùng những người có chức trách trong bệnh viện mới chịu lộ mặt đàm phán với bọn họ.“Kết quả thế nào?” Tô Nhất Minh không kìm được tức giận hỏi cô.“Kết quả thế nào thì em không biết. Có lẽ là bàn về mức bồi thường. Người nhà đồng ý thì thôi còn nếu không thì sẽ kiện ra tòa.”“Anh hỏi là mấy người đánh em đó kết quả như thế nào.”“Kết quả gì chứ, cào có mấy đường, không chết cũng chẳng tàn phế, căn bản là chẳng ai thèm để ý. Bây giờ trong bệnh viện mọi người chỉ tập trung vào việc làm sao để giải quyết ổn thỏa chuyện này. Suy cho cùng nếu chuyện này truyền ra ngoài sẽ ảnh hưởng rất lớn đến danh tiếng của bệnh viện.”“Vậy là đánh khơi khơi vậy đó hả?”Trình Vũ Phi gượng cười, còn có thể như thế nào được nữa? Tất nhiên, cô có thể tự đề cử giải tai họa từ trên trời rơi xuống của bệnh viện mà bị đánh có thể lĩnh được một hai trăm tệ xem như tiền bồi thường. Đã từng có một y tá bị tát hai cái bạt tai, một vị có chức sắc trong bệnh viện cầm phong bì hai trăm tệ đưa tận tay cô ta, kết quả là bị cô y tá làm cho mất mặt ngay tại chỗ, “Tôi đưa anh hai trăm tệ, tát anh hai cái bạt tai được chứ?” Sau đó, giải thưởng đó vẫn còn, cũng chẳng còn ai để trao Nhất Minh sầm mặt lại, “Không được. Bệnh viện em không đòi lại công bằng cho em thì anh đòi…”“Anh muốn làm gì? Trả thù? Nhất Minh, như thế phạm pháp đấy.”Tô Nhất Minh hừ một tiếng, “Vậy em thôi việc đi.”Trình Vũ Phi ngớ người ra một lát, “Nhất Minh, anh chưa từng chịu oan ức trong công việc sao? Không phải lần trước anh bị một gã đại lưu manh ăn hiếp ư? Anh có nghĩ đến việc rút lui không?”Tô Nhất Minh im lặng. Muốn rút lui, không phải chưa từng nghĩ đến. Lăn lộn kiếm tiền trong xã hội bây giờ thường phải tự dối lòng, a dua mịnh bợ, chỉ lừa thành ngựa. Anh cảm thấy mình giống như một con cáo, giảo hoạt có thừa nhưng thực lực lại không đủ. Biết rằng muốn làm ăn nhiều thịt nhất có thể thì phải cậy nhờ sức mạnh của hổ. Hổ ở đây chính là ám chỉ nhưng quan chức lãnh đạo cao cấp của doanh nghiệp quốc doanh. Anh mong bọn họ để anh kiếm chút lợi tính toán của mỗi con hổ khác nhau. Có con thì ôn hòa nghĩa khí, có con lại ra vẻ ta đây. Rất nhiều lần anh phải móc một số tiền không nhỏ để vỗ béo mấy con hổ đó, rượu thịt ê hề, chén chú chén anh say bí tỉ rồi to mồm nói với Tô Nhất Minh, “Mẹ kiếp! Chú em thì thiếu gì tiền? Nhưng có tiền thì làm được gì đây? Anh muốn chú em sang Đông chú em sao dám sang Tây, anh muốn chú em làm một bãi chú em nào dám đánh rắm.”Tô Nhất Minh lúc đó cũng có uống một chút, nghe mà tức đến nỗi muốn tuyệt giao với hạng người này ngay lập tức. Nhưng nhớ đến bác Mao khả kính thân thương, bèn nén lại. Về nhà nghĩ tài sản hiện nay của mình, nếu bán đứt công ty, không làm ăn gì nữa, ở nhà phè phỡn mấy đời cũng tiêu không hết, thật ra không cần phải nhịn cục tức nghẹn họng đó, nhưng dù sao cũng đã nhịn tội dài đánh thượt, Tô Nhất Minh không còn gì để nói, nhưng đầy một bụng ấm ức. Đàn ông ở ngoài kiếm tiền chuốc lấy oan ức thì thôi chẳng nói làm gì, đằng này người phụ nữ của mình ở nhà mình nâng như nâng trứng hứng như hứng hoa ra ngoài lại bị người ta ăn hiếp. Ấm ức một hồi anh bèn xuống nước với Trình Vũ Phi, “Hay là em xin nghỉ phép mấy hôm, ở nhà nghỉ ngơi.”Ngày hôm sau Tô Nhất Minh cũng không đi làm, ở nhà an ủi bác sĩ Trình tội nghiệp. Bác sĩ cảm thấy anh chuyện bé xé ra to nhưng chẳng biết làm thế nào. Đến chiều, trước sự kiên trì của Tô Nhất Minh, Trình Vũ Phi bị lôi ra khỏi nhà đi mua sắm, mua được một sợi dây chuyền mặt hồng ngọc rất đẹp. Tô Nhất Minh định chấm sợ dây chuyền mặt kim cương nhưng tiếc là bác sĩ quê mùa cho rằng kim cương trong suốt, nhìn không nổi bật bằng hồng đường Tô Nhất Minh phát hiện mình không mang theo điện thoại, nhưng cũng chẳng để tâm. Về đến nhà anh mới phát hiện có một cuộc gọi nhỡ, đối tác lớn nhất của anh, giám đốc Châu, gọi đến. Lần trước anh bị hắn ta chơi cho một vố, nhưng nghĩ đến địa vị của lão ta, Tô Nhất Minh vẫn thành khẩn gọi lại cho Châu bớt chút thời gian đến thành phố của Tô Nhất Minh, một lần nữa mời anh đi uống trà. Hổ đã mời ra, Tô Nhất Minh nào dám khước từ. Anh thật ra thích đặt mối quan hệ hợp tác lâu dài hơn, không thích kiểu làm ăn ăn xổi ở thì. Cho nên anh tự tin về lâu về dài lão Châu nhất định sẽ bị sự chân thành của mình làm cho cảm động, trở thành đối tác ruột của anh, giống như lão Vương lúc trước vừa chạy đến trước cửa khách sạn của lão Châu thì Tô Nhất Minh nhận được điện thoại của Vu Tuy Văn, một cuộc gọi bí ẩn. Vu Tuy Văn hỏi trong điện, “Nhất Minh, giữa cậu với lão Châu không có xích mích gì chứ?”Không đợi Tô Nhất Minh trả lời anh ta nói tiếp, “Không có thì tốt.” Nói rồi cúp điện Nhất Minh cảnh giác dừng xe, gọi lại. Vu Tuy Văn lại không nhận điện thoại. Anh suy nghĩ lời nói vừa rồi của Vu Tuy Văn, toát mồ hôi lạnh. Vu Tuy Văn là người rất thông minh, đầu óc vô cùng minh mẫn, chắc chắn không thể vô duyên vô cớ gọi cho mình một điện thoại chẳng đâu vào đâu như Nhất Minh đoán chắc chắn lão Châu đã xảy ra chuyện, hoặc sắp xảy ra chuyện rồi. Vu Tuy văn vội vàng thông báo cho anh biết nhưng vì một nguyên nhân nào đó mà không thể nói rõ vào hè, thời tiết oi nồng. Tô Nhất Minh ngồi trong xe lại toát mồ hôi lạnh. Lão Châu chuyên gài bẫy người khác, anh đã từng lĩnh giáo. Anh tin lão Châu chắc chắn cũng đã từng gài bẫy không ít người, có lẽ lần này bị rơi vào tay một gã lưu manh bự hơn Nhất Minh tiên lượng nguy hiểm đang rình rập mình, giữa anh và lão Châu chỉ có miếng ngọc rởm đó. Miếng ngọc này, căn bản là chẳng thể luận tội trước tòa. Anh thận trọng suy nghĩ hồi lâu, gọi mấy cuộc điện thoại, sắp xếp đâu vào đó mọi việc. Rồi lại gọi điện thoại cho lão Châu, giả vờ nói mình đột nhiên phát bệnh, không thế đến được, khất lần sau.

truyen den day nao bac si cua anh