Lâm phu nhân dẫn Lâm An Nam đến phòng khách, sau khi lễ phép gọi một tiếng mẹ, thì nháy mắt với Lâm An Nam, Lâm An Nam ngoan ngoãn gọi tiếng bà ngoại. Khi ánh mắt chuyển đến trêи người Nam Cung Thiên Ân và Bạch Tinh Nhiên, trêи mặt xẹt qua sự mất tự nhiên nói: "Anh họ
Chương 15. Editor: Nguyệt. Khi cái chân của Ôn Tĩnh Hàn gần khỏi, cậu được chuyển về khách sạn. Lúc ra viện, cậu lưu luyến mãi không chịu buông khung cửa ra, biểu đạt tình yêu chân thành to lớn như nước sông đổ về biển của mình với căn phòng bệnh này, làm đám người áo đen đến đón cậu tưởng cậu
chi tiết Chảo chống dính cao cấp Kalpen Lipper là một sản phẩm được thiết kế hoàn toàn mới mà thương hiệu Kalpen muốn giới thiệu đến các chị em nội trợ. Với việc thoát khỏi các thiết kế của các dòng chảo thông thường, chảo chống dính cao cấp Kalpen Lipper được tích hợp thêm hai miệng rót đối xứng ở
Nữ chính vì đắc tội với nam chính ngay hôm đầu tiên nhập học, do đó buổi tối cô phải ngủ ngoài ghế đá công viên, cũng nhờ vậy mà cô tình cờ gặp được Thượng Quan Cảnh Lăng tự xưng là sai dịch của đại nhân triều nhà Thanh. Vì muốn giúp đỡ Thượng Quan Cảnh
Nam Cung Phu Nhân, Em Muốn Thoát Khỏi Tôi? Hot. Ngôn Tình, Sắc, Sủng, Nữ Cường Tác giả: Bành_Thị Vuy Số chương: 24. Chương 24: Mê Hoặc. Chương 23. Chương 22. Chương 21. Chương 20. Đừng Mong Thoát Khỏi Anh 2. Full. Việt Nam. Đoản Văn. GG Dịch.
Vay Tiền Nhanh. Ngôn Tình Nguồn Bành_Thị_VuyHaleey's 76,056 Đang cập nhật 053423 06/08/2021 Đánh giá từ 6 lượt Nam Cung Phu Nhân, Em Muốn Thoát Khỏi Tôi? - Đang tiến hành - Bành_Thị VuyGiới thiệu truyện ngôn tình hấp dẫn nàyNam Cung Long năm nay 25 tuổi, cao 1m85, mang trên mình chức danh chủ tịch tập đoàn Nam Cung được đánh giá là đứng đầu quốc tế về ngành bất động sản và công nghệ thông tin. Trong tay hắn là 60% nền kinh tế của cả nước Trung Quốc cùng vùng đất Anh giới bạch đạo, hắn xuất hiện với hình ảnh một người đàn ông thành đạt nhưng ngược lại, Nam Cung Long cũng ông trùm trong giới hắc đạo, nắm trong tay bang phái nổi tiếng hùng mạnh nhất thế giới ngầm khiến kẻ nào cũng phải run sợ khi nghe trước đến giờ, bản thân hắn không làm sai bất cứ thứ gì, nhưng lại để cho cô nỗi đau đớn tột cùng khi xưa. Để rồi đến lúc nhận ra đã quá muộn, cô đã rời bỏ hắn. Nam Cung Long tự nhủ, một khi gặp lại cô, hắn nhất định sẽ khiến cô lần nữa yêu Vân Phi còn có tên gọi là Hally, 23 tuổi, cao 1m70. Cô là nhị tiểu thư của tập đoàn Tuyên thị xếp hạng 15 thế giới trong ngành bất động sản. Từng dành tình yêu cho hắn 5 năm, thứ cô nhận lại chỉ là sự khinh thường, chà đạp cùng mắng chửi mỗi ngày đến mức phải nhập viện. Quá đau khổ, cô quyết định hủy đi hôn ước, tự xây dựng lên một địa vị cho riêng năm sau, cô cuối cùng cũng thành công, trở thành một người phụ nữ quyền lực trong cả hai giới hắc bạch đạo, hình bóng người đàn ông kia dường như đã phai mờ đi nhiều. Đến cuối cùng, liệu cô sẽ cho hắn cơ hội thứ hai?
Hắn cười, nhìn cô rồi nâng bàn tay đang nắm lấy tay cô. Hôn lên ngón tay áp út của cô, cưng chiều nói "Thế thì yêu tôi đi, em sẽ rất độ lượng."Nam Cung Long sắc bén nhìn cô, mong chờ câu trả lời phát ra từ miệng Tuyên Vân nhìn bàn tay đang đan xen vào tay hắn, xoa xoa vài lần, rồi rút tay lại. Khoanh tay trước ngực, mắt nhắm nghiền, dựa người về sau, chân vắt chéo, tư thế vô cùng thoải cùng cũng nói, có chút quở trách "Tôi không phải người tốt, không có tính độ lượng, chả phải lúc nào anh cũng nghĩ tôi xấu tính, luôn làm việc không lành hay sao?." Tuyên Vân Phi nở một nụ cười, cười khinh miệt, không phải cô khinh hắn, cô khinh chính Cung Long nhìn cô, không hề nói gì, quay đầu tập trung lái xe, vẫn luôn nắm tay cô khẽ vuốt ve."Đi đâu thế?." Cô nghiêng đầu hỏi hắn, mãi ngắm cảnh mà chả biết hắn dẫn cô đi đâu."Ngắm đường phố không được?.""Tất nhiên là không, anh bị dở hơi à?." "Em nằm một chỗ không thấy ngột ngạt hay sao, dẫn em ra ngoài mà em còn cư xử với tôi thế à?.""Hừ. Anh mà cũng biết là ngột ngạt hay sao?. Thế thì tại sao thường ngày lại cứ nhốt tôi trong phòng kia?.""Em bây giờ đủ lông đủ cánh, lại xinh đẹp thế này, nới lỏng em, em lại bỏ đi nữa hay sao." Nam Cung Long vén lọn tóc của cô, hương thơm hoa oải dịu nhẹ thoáng Vân Phi cười lạnh, hất tay hắn ra. Nói chuyện với hắn, cô thà ôm đầu gối còn sướng hơn.!Đi được quãng đường, cuối cùng hắn cũng ngừng xe. Nam Cung Long tìm được chỗ đỗ xe, hắn định đi vòng mở cửa xe cho cô, nhưng chưa kịp mở thì cửa đã bật Vân Phi hất mặt đi ra khỏi xe, nhìn xung quanh. Ra là hắn dẫn cô đi đánh golf."Dư thời gian mang em đi đến đây khuây khoả." Hắn ôm lấy bả vai cô, hạ thấp đầu hôn lên tóc cô rồi đi vào sân này là khu đặc biệt, chỉ dành cho khách Sân cỏ mịn, xanh mướt, chất lượng gậy, bóng cũng rất tốt, hàng ngũ huấn luyện viên chuyên nghiệp. Rất thích hợp"Có muốn thử không?." Hắn yêu chiều hỏi Tuyên Vân Phi, tay xoa nắn bả vai mềm mại của gật nhẹ đầu, hắn hài lòng rồi đặt vào tay cô một cái túi, tiếp tục nói "Đi thay quần áo rồi bắt đầu." Tuyên Vân Phi gật nhẹ đầu, đi theo nhân viên sân golf đến phòng thay quần phút sau cô đi ra, trên người là chiếc áo pull bó sát phần ngực, váy ngắn gần đầu gối, chân mang giày thể thao, trên đầu đội một chiếc mũ lưỡi trai nửa rất năng về chỗ cũ, thấy Nam Cung Long cũng đã thay trang phục. Không khác cô là mấy"Lại đây, tôi hướng dẫn em chơi." Hắn vẫy tay kêu cô lại gần, cô chạy bộ đến gần hắn. Bên cạnh có người cầm hộ ô che, người có tiền có nhìn cây gậy chơi golf, hỏi hắn "Cái này chơi như nào?."Nam Cung Long ôm cô từ phía sau, giữ tay cô trên cây gậy, tư thế thân mật hướng dẫn cô "Giữ tay ở vị trí này, một chân trên một chân dưới, đứng thoải mái vào." Hắn chỉnh tư thế phù hợp cho cô, rồi nói tiếp "Canh chuẩn vị trí bóng, lúc đánh thì dùng lực vào gậy sau đấy đánh bóng. Em hiểu chưa?." Hắn kề sát mặt cô yêu chiều hỏi."Hiểu rồi." Cô gật đầu, mặt đỏ bừng bừng, như thế này, sát quá rồi. "Thử nhé?." Hắn dồn sức vào cây gậy, sau đấy đánh vào trái bóng trên nền cỏ. Bóng bay vút lên rồi đáp xuống, lăn tròn đến vị trí lỗ hổng. Chuẩn xác vô viên bên cạnh đưa cho hắn một trái bóng khác. Hắn cầm lấy rồi đặt vào lòng bàn tay cô, nói "Em đánh thử xem nào." Nam Cung Long yêu thương hôn lên một bên má của canh vị trí bóng, rồi đánh vút lên, trái banh bay khá cao. Chưa vào lỗ nhưng khởi đầu như thế vẫn là tốt. "Lần đầu được như này là được rồi. Em chơi tiếp xem như nào." Nam Cung Long nhìn cô ôn tồn nói, có thể dẫn được cô đến đây coi như cũng là bước ngoặc lớn. Lần 2, 3, 4, 5, bóng đẹp, vào! Đến lần thứ 6, cô tự tin cầm gậy mà chuẩn bị phát bóng lần tiếp theo. Gậy chưa chạm bóng, cô nghe được tiếng bước chân lại gần, ngày càng gần."Sao đấy." Nam Cung Long bước đến cạnh cô, ôm lấy bả vai cúi đầu hỏi, tay đút vào túi quần uy nghiêm."Có người đến." Cô quay người sang trái, quả thật có đoàn người đang đến. Chỉ thấy người đi đầu tiên là một cậu thanh niên, bên cạnh và đằng sau là những người ngoại nhanh chóng đến gần chỗ Tuyên Vân Phi và Nam Cung Long, mấy chốc đã đứng trước mặt. Cậu thanh niên nhanh nhảu nói "Thật trùng hợp, Nam Cung Chủ Tịch, Tuyên tiểu thư." Cậu thanh niên cười hàm ý, nụ cười sâu."Thiếu gia họ Ân, à không bây giờ đã là Ân Tổng rồi nhỉ?." Nam Cung Long cao hơn anh ta một cái đầu, từ trên nhìn xuống, cao cao tại thượng."Nam Cung Chủ Tịch, không nghĩ rằng ngài cũng có sở thích đánh golf. Còn mang cả "gà" đến đây cơ chứ." Ân Lục Hàng liếc mắt nhìn sang Tuyên Vân Phi, đưa tay ra trước mặt cô. "Không biết Ân Tổng nghe từ đâu mà nghĩ cô ấy là người ngoài, Tuyên Vân Phi là vợ tôi." Nam Cung Long sắc bén nóiCô nhìn bàn tay trước mặt, vui vẻ nắm lấy bàn tay anh ta, chỉ đơn giản là bắt tay xã giao, cô nói "Ân Tổng,cậu nghe rồi chứ?. Gọi tôi là Nam Cung Phu Nhân, Tuyên tiểu thư tôi nghe không quen."Nam Cung Long nghe cô nói chữ "Nam Cung Phu Nhân" mà lòng hả hê vô cùng. Hắn nhìn hai người bắt tay, cau mày khó chịu kéo tay cô lại, siết chặt lấy tay cô, hành động như nói "người của ông đây, đừng hòng đụng vào!"Ân Lục Hàng nhìn bàn tay cô rút lại, cũng mau chóng thu lại tay, lịch sự nói "Có vẻ tôi hiểu nhầm rồi, xin lỗi cô - Nam Cung Phu Nhân." "Ân Tổng, dạo này việc ít nên cậu cũng rảnh rỗi nhỉ?." Nam Cung Long nhếch môi cười"Haha, Nam Cung Chủ Tịch ngài nói đúng. Tôi dạo này nhàn rỗi, nếu có dịp. Mời ngài đến Trung Đông." Ân Lục Hàng đáp trả hắn gắt gỏng. Hàm ý của Ân Lục Hàng quả rất sâu, mời hắn đến Trung Đông, chẳng khác nào mời nai vào rừng hổ. Trung Đông là đất của bọn họ, bước vào Trung Đông là bước vào đống lửa. Ân Lục Hàng cậu ta muốn bắt cóc, giết người diệt khẩu cũng không ai làm gì thổ của cậu ta, ai dám làm càng? Đợt này Ân Lục Hàng dám bén mảng đến Trung Quốc, rất nghĩa khí. Không sợ chết, dám khiêu khích bọn hắn. Được, ông đây chơi với cậu đến khi nào cậu xuống mồ!"Được, tôi sẽ đến. Không lâu đâu." Nam Cung Long đưa tay ra trước mặt cậu ta."Tôi chờ ngài, Nam Cung Long." Ân Lục Hàng bắt lấy tay hắn. Siết chặt đến nỗi gân xanh nổi cả lên, nụ cười trên môi càng lúc nhoẻn càng khí từ phía 2 người toả ra khiến những người đứng gần phát run, mồ hôi trên mồ hôi dưới đổ Vân Phi đứng bên cạnh, nhìn cả 2 người, bất chợt ôm lấy Nam Cung Long, cố cười gượng "Ân Tổng, ngài có thời gian chơi golf cùng chúng tôi chứ?."Nam Cung Long nhìn nụ cười của cô, thu tay lại, ôm lấy eo cô. Đôi mắt cưng chiều nhìn vào Tuyên Vân Phi, sau đấy nói với Ân Lục Hàng "Ân Tổng, không biết ý cậu như thế nào?."Ân Lục Hàng nhìn hai người tình tứ, khẽ cau mày, sau đấy nói "Không cần, không làm phiền hai người hẹn hò, tôi có việc đi trước." Cậu ta xoay người đi, dần dần khuất dạng."Họ bảo chúng ta đang hẹn hò kìa em nghe không?." Nam Cung Long cúi đầu nhìn cô đang ôm eo mình."Không, hình như tai tôi có vấn đề rồi hay sao ấy." Cô lạnh nhạt nóiHắn nhìn vẻ mặt của tôi, bất giác cười trừ, ghé sát tai cô nói "Tôi yêu em."Ánh mắt Tuyên Vân Phi hình viên đạn, đưa tay đánh mạnh vào ngực hắn, không thương tiếc. Hắn tỏ vẻ đau đớn ôm ngực, giọng đau lòng "Em đánh tôi thế sau này sao dùng được nữa chứ. Em không biết cái gì là thương hoa tiếc chồng hết." Cô đẩy tay hắn ra, mặt hung dữ nói hắn "Có dịp thì tôi phải đánh chết anh.""Đi về thôi. Hôm nay chơi đủ rồi." "Về mau thế." "Chơi đủ rồi."...Nam Cung Long khởi động xe, lái ra khỏi bãi đỗ sân. Chiếc xe mau chóng rời khỏi khu vực đó, lăn bánh trên con đường nhựa trở về Miêu từ khu sân golf khi nãy nếu muốn đến Miêu Thành phải đi qua một con đèo sát vách núi, nơi đây ít phương tiện đi lại. Lại không phải điểm du lịch, chính vì vậy mức độ an toàn không Cung Long rất cẩn thận với đừng khúc cua, Tuyên Vân Phi nhìn qua gương chiếu hậu, cô thấy có một chiếc xe đen bóng bám phía sau, tốc độ không quá cao, cách vị trí rất chính trước cũng có một chiếc xe, vị trí gần với xe hắn hơn. Đến gần khúc cua, bỗng chiếc xe phía trước bất ngờ dừng lại, xe đằng sau cũng giảm khoảng cách chạm gần lại xe hắn. "Chúng ta bị bao vây rồi." Tuyên Vân Phi hơi lo lắng bảo."Thắt dây an toàn chặt vào." Hắn nghiêm mặt nói, quay vo-lăng lùi xe một đoạn. Chiếc xe phía sau thấy hắn đi lùi cũng lùi hắn phóng xe với tốc độ cao đâm vào chiếc xe phía trước. Tốc độ cao cộng với lực từ xe hắn đẩy mạnh, chiếc xe phía trước theo định luật bị húc văng lên rồi rơi xuống vách núi, chỉ nghe được tiếng nổ rồi mùi cháy xe phía sau bất ngờ mở bật cửa, chỉ thấy có 4 người cầm súng đi xuống lại gần xe hắn. "Xuống xe, sắp nổ rồi." Hắn nói với giọng khẩn trương, nhanh chóng tháo dây an toàn kéo cô đi ra khỏi xe. "Ân Lục Hàng sai các người đến đây giết tôi sao." Nam Cung Long nhếch môi cười, quay đầu nói với cô "Em đứng xa chiếc xe ra một chút."Hắn bước lại gần đám người cầm súng kia, quân tạm bợ!. Sát khí từ hắn toả ra khiến tay chân chúng bủn rủn, nhưng vẫn tỏ ra cứng rắn. Một tên bảo "Không được lại gần, tao sẽ bắn đấy." Hắn ta hăm doạ Nam Cung Long, súng chĩa thẳng vào vài giây sau, hắn đã đứng trước mặt tên kia. Giọng lạnh băng, tay đưa lên cổ áo hắn ta "Là đàn ông, thanh lịch vào, giết người thì cũng lựa cách thông minh. Không biết thế nào là giết người khôn ngoan, sang trọng, để tôi hướng dẫn cậu." Nam Cung Long phủi vạt áo tên kia, rồi bất ngờ đập cùi trỏ vào giữa cổ hắn ta, tay gập lên đập thẳng vào mặt, chân nâng lên đá vào hạ bộ. Tên kia đau đớn mà nằm lăn xuống đất, miệng kêu thảm đập gót chân vào mặt tên kia, dí chặt mũi giày vào bên mặt hắn ta. Thêm một lần nữa, hắn đập thẳng chân xuống, tên kia đã không còn cử Cung Long quay người, đúng lúc chiếc xe của hắn vang lên tiếng "BÙM", ngọn lửa bốc lên cùng hơi khói xám. Hắn cho 3 tên còn lại một quyền đấm, một quyền đá, mỗi lần hắn ra đòn rất mạnh mẽ, dứt khoát. Xửa lí xong 4 tên tôm tép, hắn quăng xác bọn chúng vào đống lửa đang bốc khói kia. Mau chóng không thể nhìn được hình dạng người, chỉ có một màu đỏ của lửa đang bốc lên. Nam Cung Long phủi phủi tay, đi lại gần cô. Tuyên Vân Phi đang dựa người vào vách đá, tay khoanh lại, mắt nhìn hắn, khi nãy Nam Cung Long ra đòn nhanh nhạy chứ tồi chút nào. Hắn đứng trước mặt Tuyên Vân Phi, rồi nâng cằm cô lên. Cúi đầu hôn lên cánh môi đỏ mọng, hắn ra sức cắn mút môi trên môi dưới đến nỗi sưng ngọt bên trong khoang miệng cô bị rút sạch, hắn quấn lấy lưỡi cô không ngừng. Yêu thương vuốt ve mái tóc hạt dẻ của hắn mới chịu buông lỏng cánh môi, mở miệng nói "Coi như em thưởng cho tôi." "Tự tôi cũng làm được, không đến phiên anh đâu. Lại còn làm hư xe, chúng ta về bằng gì?." Tuyên Vân Phi mặt lạnh khẩn trách hắn. Cô nói đúng, xe tan xe nát hết rồi, đi về bằng cách Cung Long nhún vai "Đi bộ thôi."
ĐóngTự động mua VIP Tương tác của người hâm mộ Phiếu VIP Đề cử Số phiếu trong tháng này 131394 Hạng 2Thiếu7882để bằng với hạng trước Bình chọn1phiếu=100điểm người hâm mộ Thưởng Số người thưởng tuần này 756 Hôm nay85người Thưởng100xu=100điểm người hâm mộ Bình luận Có thể bạn sẽ thích Thiếu Nữ Giựt Tiền 1741 lượt đọc Công Chúa Nhỏ Phúc Hắc Cha Trước, Cách Mẹ Xa Một Chút! 7315 lượt đọc Nhặt Được Một Cô Vợ Nhỏ 431 lượt đọc Nam Chính Hắc Hóa Lại Trùng Sinh 448 lượt đọc Đăng Ký Kết Hôn Trễ 31234 lượt đọc
Sáng hôm sau là ngày nghỉ, nên Nam Cung Long cũng không thức dậy sớm. Tỉnh giấc vào chững 9h sáng, bàn tay hắn sờ soạng bên giường thì thấy mỹ nữ đã không còn bên cạnh, ga giường đã lạnh. Hắn khó chịu ngồi dậy, đôi mắt nheo lại nhận cái nắng gắt từ bên ngoài chiếu vào, hắn nhìn 4 góc quanh phòng thì thấy chả có ai. Trên giường vẫn còn lưu lại mùi hương của Tuyên Vân Phi, Nam Cung Long lấy điện thoại rồi gọi cho cô. Rèm cửa cũng chưa mở ra, bên trong căn phòng mang lại cảm giác thoải mái cho con người ta chỉ muốn nằm gục xuống[Anh dậy rồi à?.] Tiếng cô trong trẻo từ trong điện thoại vọng ra, hắn có thể nghe thấy tiếng náo nhiệt quanh Tuyên Vân Phi.[Anh vừa dậy, em đang ở đâu đấy. Đã đi lâu chưa] Giọng hắn vừa tỉnh thật khàn đặc, giọng nói uể oải vừa lười nhác vừa có sự quan tâm.[Em đi từ sớm không đánh thức anh dậy vì dù sao cũng là ngày cuối tuần. Em đang ở công ti nội thất] [Thế trưa em có về nhà ăn cơm không?] [À ừm...về nhà anh ăn ấy à? Vâng, trưa em về.] Tuyên Vân Phi nghe hắn nói "về nhà" trong lòng lại cảm thấy thao thức, nghe được 2 từ ấy trong lòng cô cảm thấy thật lạ. Lâu rồi chưa ai nói với cô câu này. [Về nhà của chúng ta, anh nói với mẹ chờ em. Em ở đấy đi anh ra đón.] Nam Cung Long đứng dậy lấy bộ vest từ trong tủ.[Kh...không cần. Em tự đi về.] [Ngoan, đừng cãi lời anh. Tầm 15 phút nữa anh đến chỗ em.] Hắn ngắt máy rồi đi sửa soạn. Chưa đầy 5 phút sau, Nam Cung Long đã đi xuống dưới phòng khách. Nam Cung phu nhân thấy hắn đi xuống liền hỏi."Con bé đi đâu từ sớm. Còn con bây giờ mới dậy, giờ con đi đâu đấy?." Trang Nguyệt Oan tay ăn dưa hấu, tay cầm smartphone nghịch ngợm. "Con đi đón cô ấy. Trưa nay chúng con sẽ về nhà ăn cơm, mẹ bảo đầu bếp nấu vài món đơn giản là được rồi. Chúng con không ăn cầu kỳ, thế thôi con đi." Hắn hôn lên má bà một cái rồi vội ra khỏi cổng. Hai mẹ con nhà hắn là thế, luôn yêu thương nhau. Mặc dù đôi lúc có bất đồng quan điểm nhưng không bao giờ hắn thất lễ với Nam Cung Phu nhân nửa lời. "Con trai đi cẩn thận." Nam Cung Phu nhân cười tủm tỉm, ánh mắt tràn ngập tia vui sướng.... Tuyên Vân Phi đang ở khu vực chọn giường và nội thất trong phòng ngủ. Phòng cô chọn tông màu trắng nâu hơi hướng cổ điển, cô chọn giường lớn là chủ Vân Phi thích cảm giác thoải mái mỗi buổi sáng hay mỗi ngày đi làm về có thể ngả lưng không ưu phiền trên một chiếc giường êm ái và dư sức co cô lăn khi đang say sưa với những mẫu tiết kế giường bắt mắt. Phía sau lưng cô nghe thấy tiếng nhân viên gọi cái tên quen thuộc. "Nam Cung chủ tịch, Tuyên tiểu thư ở bên này." Quản lý thận trọng mời hắn đi đến gần cô, nhìn thấy vẻ mặt cương nghị của Nam Cung Long, cô lại cảm thấy có chút muốn cười."Người có cần tôi tư vấn gì không?" "Không cần, tránh xa một chút." Hắn muốn có không gian riêng với Tuyên Vân Phi, hắn muốn cô có cảm giác thoải quản lý nghe hắn nói thế cũng mau chóng đi tiếp khách nhường lại không gian riêng cho 2 người. Thường các cặp tình nhân đến đây thường tâm đắc nhất với khâu chọn giường Vân Phi hôm nay mặc áo len cổ lọ màu trắng được khoác một cái vest nữ màu cafee nâu bên ngoài, kết hợp với quần tây dài cùng màu áo vest. "Đã chọn được cái nào ưng ý chưa?." Nam Cung Long ôm lấy eo cô sát vào người mình, ân cần hỏi. Mỗi khi đứng cạnh Tuyên Vân Phi, đều có thể ngửi thấy mùi hương thoang thoãng nhẹ nhàng từ hương hoa nhài thơm Cung Long thật sự rất thích cảm giác được ôm người phụ nữ này trong vòng tay, dường như muốn ôm trọn toàn bộ cơ thể cô mà mặc bỏ thế giới bên ngoài."Vẫn chưa, anh nói xem ở đây cái nào cũng đẹp nhưng không biết nên chọn cái nào phù hợp nhất." Cô lắc đầu ngao ngán, cô không nói điêu. Ở đây loại nào cũng đẹp nhưng cái thật sự phù hợp nhất thì lại không thấy. "Anh thấy chọn giường cũng dễ. Em chỉ cần chọn loại cùng màu với màu tường, rồi chọn loại nệm thật êm, giường lại lớn dư chỗ cho 2 người, chịu lực tốt..." Nam Cung Long ngừng lại rồi còn thì thào bên tai cô nói tiếp "...à còn phải chống rung." Cô nghe hắn nói thì 2 bên tai, 2 bên má dường như không bao giờ đỏ hơn được nữa. Tuyên Vân Phi đánh vào ngực hắn nhẹ một cái. "Anh đừng có linh tinh, chọn giường cho em chứ không phải cho anh. Hay cứ chọn bừa, em quanh quẩn ở đây cả tiếng rồi." Tuyên Vân Phi thật sự rất mất kiên nhẫn với lối suy nghĩ khắt khe của mình. Cô không ưa được loại giường nào cả. Vừa dứt lời, đôi mắt cô bỗng sáng lên. Phía trước cô vài bước là loại mà cô đang tìm kiếm. Chiếc giường này thiết kế cũng rất basic. Khung giường bằng gỗ trơn, 2 bên đầu giường là tủ gỗ nối liền với khung giường. Đi kèm gra giường theo kiểu châu Âu, nệm giường cũng êm thấm hút tốt. Không làm khó ngủ. "Cái này, đóng gói lại cho tôi." Tuyên Vân Phi đồng thanh với một người phụ nữ. Cô nhìn sang bên phải, ẩn sâu trong tim cô bỗng thót lên một cái nảy người. Cô bất ngờ khi bắt gặp khuôn mặt ấy lần nữa, An Phương Trân. Cô ta quay người lại nhìn Tuyên Vân Phi càng khiến cô bất ngờ hơn với cái bụng lớn của An Phương Trân. "C...cô Tuyên, lâu rồi không gặp." An Phương Trân ấp úng chào hỏi cô. Đôi mắt không dám nhìn thẳng vào người đàn ông phía sau, cô ta áy náy.."An Phương Trần, b..bụng cô." Ánh mắt cô nhìn vào bụng của cô ta, cô không nghĩ rằng có thể gặp lại người đàn bà này ở đây. Về việc những năm trước, Tuyên Vân Phi cảm thấy hận nhưng cô thiết nghĩ. Cho dù có hận đến mấy, thì cũng chỉ khiến cô cảm thấy bứt rứt. Tuyên Vân Phi vốn nghĩ sẽ không bao giờ gặp lại cô ta, nhưng biết sao được lại có thể nhìn thấy An Phương Trân với bộ dạng này. "T..tôi đang có thai." An Phương Trân thấp giọng nói, bộ dạng của cô ta lúc này thật yếu ớt. Thậm chí làm cô có chút bất ngờ với dáng vẻ mưu mô trước đây. "Ch...chúc mừng cô." Bầu không khí nói chuyện có vẻ không được tự nhiên, hay là khó thở nữa kia chứ. Vốn là mối quan hệ của cô và An Phương Trân đã không được tốt, cộng thêm các việc phát sinh khi xưa càng khiến cho cuộc trò chuyện trở nên khó xử."Chào hỏi cũng xong rồi. Thanh toán xong ta về, Phi." Nam Cung Long chán ghét không muốn nhìn An Phương Trân, người phụ nữ này tâm địa quá sâu, quá độc ác. Những gì cô ta làm khi trước hắn nhớ mồn một, chỉ là nghĩ cô ta đã nhận đủ quả báo. Nhưng không ngờ vơ tay như thế nào lại trúng được 1 tên tiểu tử nhà có gia bề thế. Xem ra kĩ thuật ngày càng lên. Phụ nữ khi tâm đã độc, thì có gặp ai đi chăng nữa cũng không thành "hoa sen".Hắn cũng không phủ nhận nói rằng Tuyên Vân Phi cũng không kém. Thế nhưng cô là người phụ nữ "ngoan độc", tự chủ không dựa dàng có được, cũng dễ dàng bị ruồng bỏ. Nắm được triết lý này, càng khiến Tuyên Vân Phi trở nên có sức hút với mọi tên đàn ông xung quanh. 23 cái xuân, có lẽ tâm cô vẫn chỉ hướng riêng 1 người mà đến cô vẫn còn đang hoang mang khi con tim và lý trí không được liên kết với nhau."An Phương Trân, hẹn gặp lại." Cô được hắn kéo đến quầy thanh toán, nhưng cũng đủ thời gian để lịch sự chào cô ta. Nam Cung Long đặt cô ngồi vào trong xe, rồi cũng ngồi vào ghế lái. Chiếc xe lăn bánh ra đến trung tâm thành phố."Em có muốn đi đâu không?." Hắn nghiêng đầu, giọng âm trầm hỏi, một tay nắm lái, một tay đan vào 5 ngón tay Vân Phi ấp úng hồi lâu, cuối cùng cũng ra được quyết định là sẽ đến Túc Sính. Cô vốn định sẽ đến đấy một mình, thế nhưng hắn cũng đã lỡ ở đây rồi, chỉ còn có cách đi cùng nhau."Đến Túc Sính, em đến lấy váy." Xe dần lăn bánh đến trước toà nhà cao lớn, phía trước Túc Sính đang có người trang trí không gian bên ngoài. Từ ngoài nhìn vào cũng đủ thấy bên trong tráng lệ như thế Vân Phi bước ra khỏi xe, đôi chân thon dài trắng nõn quyến rũ chạm gót xuống đất. Dáng người thẳng đứng trước Túc Sính, nhìn cô cứ như một con kiến bé tí giữa Miêu Thành hoa Cung Long cũng không vừa, cơ thể rắn chắc thoải mái đứng cạnh Tuyên Vân Phi. Hắn thở hắt một cái, cô cùng Nam Cung Long bước vào sảnh. Cho dù hôm nay không phải ngày làm việc, mà thậm chí toà nhà còn chưa đi vào hoạt động. Thế nhưng nhân viên thì có mặt ở đây đông đủ, với lý do là họ đang thực tập. Hay nói đúng hơn là làm quen với môi trường làm đến thời gian nghỉ trưa, thế cho nên lượng nhân viên tại sảnh chính cũng nhiều. Tiếng giày cao gót kiêu sa bước vào, khuôn mặt không góc chết lúc này nghiêm nghị vô cùng. Khác với những gì cô thể hiện ở bên ngoài. "Chủ tịch!." Nhân viên có mặt tại sảnh nhìn thấy sếp lớn liền đứng dậy cúi đầu chào cô đồng loạt, thanh âm nghe êm tai, không quá ồn Vân Phi thấy nhân viên của mình liền mỉm cười chào lại, thay vì nghiêm nghị. Sắc mặt cũng dịu hơn, sau đấy nhắc nhở"Mọi người ăn uống, nghỉ trưa rồi mau vào làm việc." Trong một nhóm nhân viên có người quan tâm hỏi cô"Chủ tịch, chị đã ăn gì chưa? Hay là đi ăn chung với chúng em..!."Trong môi trường làm việc của Túc Sính, tinh thần là trên hết. Nhân viên ở đây không bị gò ép bởi chức quyền của những người giàu là nơi cho ra các sản phẩm mang tính mỹ thuật cao, nên chốt yếu vẫn là sự sáng tạo của mỗi cá nhân đưa ra. Từ đấy các thành viên trong Túc Sính hoàn toàn có thể tự do đưa ra ý kiến, tạo nên một môi trường làm việc thoải mái. Thoã sức sáng tạo với ý kiến cá lẽ Tuyên Vân Phi tuổi không chênh lệch mấy với mọi người, nên khi nói chuyện cũng dễ tiếp xúc. "Mọi người ăn trước đi, tôi về nhà ăn." Cô không ngại mà vừa nói vừa cười. Không hẳn là cười xã giao, mà Tuyên Vân Phi xem những người ở đây như người bạn. Họ đi cùng cô từ những ngày chập chững vào Cung Long đưa tay vén lọn tóc thừa gây cản trở ra sau vai cô. Hành động này vô tình lọt vào tầm mắt của những người có mặt tại sảnh chính. Cũng không nghĩ hay quan tâm người khác có định kiến gì về mình. Hắn thoải mái vòng tay qua ôm eo cô sát vào người hắn, xem như là ngầm đánh dấu chủ quyền rồi?Thấy nữ hoàng trong lòng họ dễ dàng cho người đàn ông lạ mặt kia ôm ấp. Tất nhiên cảm thấy không mấy dễ chịu, làm việc cho Túc Sính bao nhiêu năm qua có bao giờ thấy nữ hoàng của họ thân mật với ai đâu kia chứ!.Thế mà bây giờ tên đấy lại ngang nhiên ôm ấp, vuốt ve nữ hoàng Túc Sính trong "địa bàn" của họ. Không chỉ tức giận mà còn muốn đá Nam Cung Long ra khỏi công ty. Cơ mà nhìn có chút.. Vân Phi không để ý thấy những người trong sảnh nhìn mình. Cô đi thẳng đến quầy lễ tân."Em chào chị." Cô lễ tân cúi gập người chào Tuyên Vân Phi, lễ phép chào hỏi."Ừ, phó tổng Lục đến chưa em?." Cô đến đây là để lấy chiếc váy được gia công tỉ mỉ tháng trước. Mục đích là cũng để mặc vào buổi yến tiệc tối nay tại Uyển Gia."Phó tổng Lục bảo rằng khi nào chị đến thì vào phòng bày trí sản phẩm ạ." Cô gật đầu rồi cùng Nam Cung Long đi vào thang máy. Tay hắn vẫn ôm chặt cơ thể cô không buông, sắc mặt dường như bất biến. Từ khi bước vào cũng không nói gì."Anh không thoải mái à?." Mặt cô hướng về mặt điển trai của Nam Cung Long. Từ góc độ này có thể thấy được góc nghiêng sắc cạnh. Chất giọng cô lúc này nghe lọt tai vô cùng, giọng nói pha chút ngọt ngào, pha chút quyến quay lại đối diện với mặt Tuyên Vân Phi, mặt đối mặt. Chóp mũi gần như chạm vào nhau, dễ dàng có thể nghe thấy hơi thở, nhịp tim của đối phương."Em nói xem? Sao lại không thoải mái." Nam Cung Long nhếch môi cười, bàn tay khoá chặt cô lại. Mặt kề lúc nghe thấy Tuyên Vân Phi nhắc đến tên Phó tổng Lục liền không cảm thấy vui vẻ. Cái tên này, đêm qua cũng gọi điện cho cô. Xưng hô là...my love. Lúc ấy chỉ muốn gặp được cái tên ấy xem mặt mũi thế nào mà thân mật như thế với Nam Cung Thiếu Phu Nhân."Phó tổng Lục. Nam Cung Long, em biết rồi. Anh vì họ Lục này mà tâm không thoải mái." Đoán được tâm ý của hắn, Tuyên Vân Phi thấy có chút muốn cười. Hắn đang ghen, vẻ mặt thật muốn trêu Vân Phi rất muốn cười, nhưng chỉ có thể tủm tỉm rồi lấy tay che lại. Không khác gì xem thường cô nói vậy, nộ khí hắn càng tăng thêm. Đã biết hắn còn tức giận như thế rồi còn cố tình bới móc. Nam Cung Long nâng cằm cô lên, nghiến răng ken két mà bảo "E...em, đi lâu quá rồi không ai dạy dỗ em. Càng lúc càng sinh hư!." Câu cuối hắn nhấn mạnh."Ô..ô. Thang máy sao lại không mở nhỉ?.." Tuyên Vân Phi là đang đánh lạc hướng của hắn. Chỉ sợ còn nói nữa, hắn không tự chủ làm chuyện đồi lúc bước vào, đã ấn số tầng đâu mà bảo lại không di chuyển? Hai người đúng là điên thật!Cô nhanh nhạy ấn nút tầng 2, tầng có phòng trình bày sản phẩm Túc Sính. Sẵn cố tình liếc nhìn biểu hiện tên kia xem như thế nào. Vừa liếc nhìn thì liền thì bị ánh mắt Nam Cung Long doạ người, thật đau tim a.."Đing" Cửa thang máy Đing một tiếng rồi mở, hầu như toàn bộ cấu trúc của Túc Sính được làm bằng kính thay vì là tường vì là kính nên ánh nắng rất dễ chiếu thẳng vào. Nhìn quanh rất thoáng, không có cảm giác nặng nề mà rất thoải mái. Nam Cung Long không thèm ôm ấp gì Tuyên Vân Phi, chỉ đứng phía sau đi theo bước chân của cô. Tay đút vào túi quần, hắn thanh lịch đưa tay lên xem đồng hồ. Chiếc Hublot bắt nắng liền có tia sáng rực rỡ, ánh nắng vô tình hắt vào mặt hắn. Khuôn mặt lúc này tựa thần tiên cử bộ Miêu Thành này, ai mà không phải trầm trồ trước thế lực và gia tài của Nam Cung Gia Tộc. Khai thác dầu khí, bất động sản, khai thác đá quý, đập thuỷ điện, sản xuất vũ khí cung cấp cho quân đội, những công trình cao tầng xa xỉ bậc nhất đều thuộc quyền sở hữu của Nam Cung đàn ông quyền lực bậc nhất Trung Quốc. Không chỉ ở đất nước Trung Hoa cổ kính, quyền hạn hắn còn lan đến tận nước M. Nam Cung Gia có mối quan hệ mật thiết với chính phủ các nước. Thế nên nếu Nam Cung Long có chuyện gì, thì nền kinh tế Trung Quốc cũng ảnh hưởng không đã hơn 10 giờ sáng, chờ Tuyên Vân Phi nhận váy xong thì cả hai về nhà ăn cơm với Nam Cung Phu trước phòng trưng bày những mẫu thiết kế của Túc Sính. Cái đầu tiên đập vào mắt là cách bày trí vật dụng, sản phẩm của các nhà thiết kế. Mọi thứ trong phòng đều được sắp xếp rất tinh tế, không thô. Cửa kính trong suốt tạo không gian mở cho căn phòng, lối kiến trúc phong cách Ý kết hợp hiện đại này mang lại cảm giác quý tộc, trang nhã mà cũng không kém phần tiện nghi, hiện đại. "Em đến rồi, mau qua đây." Một người đàn ông dáng người thanh nhã, lịch thiệp từ bên trong bước ra. Thân mật ôm, hôn lên má Tuyên Vân Phi. Đấy là Lục Khuynh Mạnh_Phó tổng Lục mà Nam Cung Long luôn thắc mắc, ra là đây. Hắn nhìn thấy Tuyên Vân Phi thoải mái ôm ấp với tên đàn ông kia thì vội kéo cô về sát cơ thể mình. Tên này đích thực không phải dạng bình thường, phòng hờ vẫn là tốt nhất. Một tay đan xen vào ngón tay cô, một tay đút vào túi quần. Khuôn mặt bắt đầu lộ ra nộ khí đã lâu Tuyên Vân Phi không được nhìn thấy, ánh mắt sắc bén nhìn thẳng vào Lục Khuynh Mạnh khiến bất cứ ai cũng có cảm giác sợ sệt. Dáng vẻ hắn bây giờ trông thật ngông cuồng! Khác hẳn Nam Cung Long những ngày qua. Bị ánh mắt của hắn dán trực tiếp vào người mình, Lục Khuynh Mạnh cũng không lộ ra nét gì. Áp lực cả hai toả ra không kém gì nhau, bầu không khí như nước đối lửa. "Long,.." "Tôi là Lục Khuynh Mạnh." Nghe thấy giọng nói của Tuyên Vân Phi, anh ta mới ngừng đối diện trực tiếp với Nam Cung Long. Thế nhưng trong con mắt vẫn không có gì là dịu đi, một nụ cười anh nở trên môi. Lục Khuynh Mạnh đưa tay ra trước mặt hắn nhằm chào hỏi."Nam Cung Long." Nam Cung Long không nhanh không chậm mà trả lời, ánh mắt vẫn ghim thẳng vào Lục Khuynh Mạnh không rời, hắn cũng lịch sự mà đưa tay ra chào hỏi. Cũng nhân cơ hội này, "chọc khoáy" tên khốn này một lần xem như cảnh cáo! Tay hai người bắt lấy nhau thì ngay lập tức nhận được sức ép từ đối phương. Cả hai dùng 1 phần 10 sức của mình để chèn ép người trước mặt. Nhìn thấy tình hình căng thẳng như thế, Tuyên Vân Phi không muốn hai người cứ toả sát khí thế này. Cô vội đánh nhẹ vào tay hắn ra hiệu dừng lại. Cảm thấy chèn ép Lục Khuynh Mạnh như thế đã đủ, sau này sẽ còn nhiều cơ hội vả lại phu nhân hắn đã ra hiệu ngừng lại nên Nam Cung Long cũng giảm sức ép rồi rút tay đút lại vào túi quần. Tay kia vòng qua eo Tuyên Vân Phi ôm sát vào cơ thể mình. Thân mật ghé tai cô mà nói nhỏ"Anh ghét tên này."
Thể loại Ngọt, ngôn tình, hắc bang, nữ cường, nam vô có thêm một câu chuyện tình yêu ngọt ngào của tổng tài vô sĩ cùng nữ chính mạnh cuộc rượt đuổi tình yêu khi cô đã từng yêu thầm hắn 5 năm nhưng đổi lại là sự xem thường của hắn để đến khi cô đi rồi hắn lại bắt đầu hối hận. Nhưng liệu hắn có thể khiến trái tim cô một lần nữa đón nhận hắn hay không?Nam chính là Nam Cung Long - 25 tuổi. 1m85. Có thân phận là chủ tịch tập đoàn Nam Cung đứng đầu TG về bất động sản, công nghệ thông tin. Hắn nắm trong tay 60% nền kinh tế cả Trung Quốc cùng với Anh Quốc. Ban ngày hắn là người đàn ông thành đạt, ban đêm hắn là một ông trùm hắc đạo sở hữu bang phái hùng mạnh nhất thế giới ngầm nghe tên là khiến ai nấy khiếp sợ. Hắn là người làm việc gì cũng đúng. Ấy vậy mà ngày xưa hắn lại khiến cho cô đau khổ tột cùng. Đến khi hắn nhận ra thì cô đã rời xa hắn. Hắn đã tự nhủ rằng đến khi nào gặp lại cô, hắn sẽ một lần nữa khiến cho cô yêu nữ chính của chúng ta là Tuyên Vân Phi hay còn được gọi là Hally- 23 tuổi. 1m70. Nhị tiều thư tập đoàn Tuyên Thị đứng thứ 15 TG chuyên về bất động sản. Cô ĐÃ TỪNG yêu hắn 5 năm, nhưng đáp lại cô chỉ là sự khinh bỉ của hắn. Hắn ngày ngày sỉ nhục, mắng chửi thậm chí là đánh đập cô đến mức nhập viện. Cô vì quá đau khổ mà ra yêu cầu huỷ hôn rồi ra đi biệt tích suốt 5 năm trời. Sau 5 năm, cuối cùng cô cũng có 1 địa vị hoàn hảo trên thương trường cùng với thế lực hùng mạnh ở thế giới ngầm. Cô là em gái nuôi của Vương Hàn Phong -1 trong tứ đại tài phiệt. Cô cũng còn có 1 người anh trai ruột nữa. Vương Hàn Phong là người đã giúp cô gia nhập vào Hắc Đạo
nam cung phu nhân em muốn thoát khỏi tôi