Đối mặt với những nghi vấn, Tần Hiểu Phong hoàn toàn bị rơi vào vòng bí ẩn. Sự thật về cái chết của cha và sự khủng hoảng của đội bắt rồng dường như có kẻ đứng sau, đẩy Tần Hiểu Phong từng bước rơi xuống vực sâu không đáy.
Nữ trưởng phòng hoảng loạn sau vụ ngoại tình với đồng nghiệp. 10:38, 20/08/2020. Sau khi kết thúc chuyện ngoại tình, tôi vô cùng hoảng loạn. Tôi chỉ sợ một ngày nào đó, chuyện đã qua bị bại lộ, tôi sẽ mất anh, mất cả gia đình. Tôi năm nay 35 tuổi, là trưởng phòng
Trạng thái: Full. Đánh giá: 8.4/10 từ 50 lượt. Bạn đang đọc truyện Xương Rồng Hoảng Loạn của tác giả Nhất Chỉ Tây Phi Nhạn. Tôn Ngữ Đàm: "Em mới phát hiện một bí mật.". Trần Duệ: "Giả đấy.". #tag: thanh mai trúc mã, đôi bên yêu thầm, đô thị tình duyên. Tìm
Tổn thương ở xương hàm, u lan ra phá hủy xương tạo u xương hàm, ranh giơiï không rõ, thâm nhiễm da, hạn chế há miệng, ngách lợi phồng, sùi loét, răng lung lay, miệng hôi thối, tổ chức sùi
Truyện Thành phố hồn rỗng - Ransom Riggs. Truyện ngôn tình, hoàn, cổ đại, hiện đại, xuyên không post nhanh nhất, nhiều nhất. Truyện Tây, Việt đủ loại.
Vay Tiền Nhanh. Trưa hôm sau, Tôn Niệm Tây nhận được cuộc gọi của mẹ Dương Kỳ.“Còn chưa chịu cút về? Cô chú con biết cả rồi.”Cô tái mặt, Tôn Ngữ Đàm ngồi đối diện nhìn qua, buông đũa cúp điện thoại, Tôn Ngữ Đàm hỏi “Sao thế?”Tôn Niệm Tây cười khổ, “Lâm Hiên khai hết với bố mẹ mình rồi.”Trong nước vẫn chưa đến 8 giờ, Lâm Hiên quỳ gối trong phòng sách, thẳng thắn thành khẩn nói rõ chuyện của hai trừ Dương Kỳ đã biết trước, ba vị còn lại đều bị dọa đến choáng váng, không thốt lên Hiên “Bố, mẹ, hai bác, con biết mọi người không thể tiếp thu ngay được, nhưng…”Tôn Minh “Câm mồm!”Lâm Hiên vẫn nói tiếp “Nhưng chúng con nhất định phải ở bên nhau.” Lâm Thành tức giận ném phăng ống bút vào mặt Lâm Hiên, Tôn Bội vội la lên “Sao anh lại đánh trẻ con?”“Nó còn là trẻ con sao? Em xem lời nói, hành động của nó, em nghĩ nó còn trẻ con sao? Nó thì không nghĩ vậy đâu!”Lâm Hiên bướng bỉnh, dáng vẻ mặc người đánh đấm, khóe miệng thì bầm Bội xót con trai, “Sao nó không phải chứ, nó vẫn là trẻ con mà, nên mới không hiểu chuyện như thế!”Tôn Minh trầm giọng “Tây Tây đâu?” Dương Kỳ nói “Nó trốn lâu rồi.”Tôn Minh “Em đã biết từ trước?” Dương Kỳ “Sớm hơn anh hai ngày.”Tôn Bội “Thế sao chị không nói cho em!”Dương Kỳ nhìn Lâm Hiên, “Chị muốn xem, chúng nó làm ra chuyện này, thì tính giải quyết kiểu gì. Tiểu Hiên vẫn còn tạm, không như con nhỏ nhà chị, như rùa rụt đầu.”Lâm Hiên “Bác, con không gọi được cho chị có thể bảo chị ấy quay về được không?”Dương Kỳ nói “Quay về? Tiểu Hiên, chị con có quay về, bác cũng không cho hai đứa gặp đứa không thể tiếp tục.”Lâm Hiên “Đây là chuyện riêng của chúng con.”Lâm Thành bị thái độ cứng đầu của con trai chọc tức điên, ông gay gắt nói “Thái độ gì đấy, con cảm thấy mình không sai đúng không?”“Con không sai con cũng muốn sai đến cùng.” Dương Kỳ lạnh lùng “Không sai? Vậy con quỳ làm gì?” Lâm Hiên nói “Vì con làm mọi người thất vọng.”Tôn Bội thực sự thất bước tới bên anh, nói lời thấm thía “Tiểu Hiên, con quá sai rồi, Tây Tây là chị của con, từ bé đến lớn đều là chị, là người thân, sao con có thể, sao hai đứa có thể ở bên là trái luân thường, là bệnh hoạn.”Lâm Hiên “Sao lại không thể? Mọi người đều biết chúng con không phải chị em thật mà.”Dương Kỳ “Có gì khác nào? Con dám nắm tay con bé trước bàn dân thiên hạ không?Con dám giới thiệu nó với bạn bè không? Hai đứa liệu có được người đời thừa nhận?Nhất định phải ở bên nhau? Sau đó thì thế nào, Tây Tây cứ như thế ở bên con cả đời, không kết hôn? Hay con bắt hai bác và bố mẹ con đoạn tuyệt quan hệ để thành toàn cho hai đứa?”“Không cần, con không sống cho người khác nhìn, người khác cũng không rảnh để xen vào việc của con.”Tôn Minh im lặng một lúc lâu, cuối cùng nói, “Lâm Hiên, con vẫn còn nhỏ, còn đang tuổi học, ngang bướng làm theo ý mình, không nghe lời khuyên cho mọi người đều là chuyện dễ chị con thì khác, nếu chị con kiên định như con thì đã không trốn đi như vậy, giờ vẫn không chịu có từng nghĩ đến những áp lực nó phải gánh chưa? Có lẽ nó chỉ muốn một cuộc sống bình thường, con nhất định phải ép nó điên cùng con sao?”Lâm Hiên mỉm cười, “Hai bác, con chỉ có thể nói xin lỗi.” Tôn Bội “Con muốn mẹ tức chết phải không!”Lâm Thành “Cút về Đường thành cho bố!”Hôm sau Lâm Hiên bị lôi về Đường thành, nên vẫn chưa gặp được Tôn Niệm cậu đã gửi một email nói hết chuyện tối nay với cô, còn đe dọa nếu cô dám thay lòng, sống một cuộc sống bình thường với người đàn ông khác, cậu sẽ không tha cho cô.“Rồi sao nữa?” Tôn Ngữ Đàm hỏi.“Rồi tớ bị mẹ xích về nhà, đánh mất tự do.” Tôn Niệm Tây nói.“Đúng là một bi kịch ngọt ngào.”Tôn Niệm Tây đã hồi phục tinh thần sau trận phong ba, cô ấy nói với cô “Thật ra khi mọi chuyện vỡ lở, tớ lại cảm thấy chẳng có gì to tát lắm, so với khoảng thời gian tớ lo sợ hãi hùng thì nhẹ nhàng hơn nhiều.”“Thì đấy, cậu tưởng hai người sẽ bị đánh bầm dập rồi nhốt lồng heo thả trôi sông à?”“Cũng gần như thế.”“Vậy cậu mau cảm ơn bố mẹ với cô chú đã nương tay với cậu đi.” “Ừ, không ngờ mẹ tớ lại là người nhân từ nhất.”“À, Tôn Niệm Tây, giờ cậu gặp cô chú có thấy mất tự nhiên không? Như kiểu từ người thân hóa mẹ chồng nàng dâu ấy, có chút thách thức tinh thần nha.”“Tớ vẫn chưa gặp cô tớ chỉ ru rú trong nhà thôi.” “Cậu nên thế mà.”“Cậu còn là người không thế? Tôn Ngữ Đàm, tớ là bạn cậu đấy, cậu đặt tay lên ngực tự vấn lương tâm đi!”Tôn Ngữ Đàm cười sằng sặc, cuộc sống hiện tại của Tôn Niệm Tây tốt hơn rất nhiều so với tưởng tượng của cô, nên cô cũng tạm yên lòng, cúp điện thoại, rồi lăn lên Duệ đang đọc sách, cô tháo mắt kính của anh xuống, “Trần Duệ, em kể cho anh một chuyện.”“Ừ.”“Ngày mai Võ Tuấn Triết bay về Úc, em muốn đi tiễn cậu ấy.” “Ồ.” Trần Duệ nói, “Cậu ta bao tuổi rồi mà còn cần người tiễn?”“Không phải kiểu tiễn ấy, lần này chia xa không biết bao giờ mới gặp lại.” Tốt nhất là đừng gặp Duệ nói, “Anh đâu có cấm em đi.”“Anh đi với em nhé.” “Sao anh phải đi?”Tôn Ngữ Đàm “Em sợ anh ở nhà ngâm dấm rồi chua chết.” “…” Trần Duệ “Em nghĩ nhiều rồi.”“À.” Tôn Ngữ Đàm lại lăn đi, “Dù sao em cũng báo trước rồi, ai đó đừng hòng kể tội nhé.”Hôm sau, Tôn Ngữ Đàm sửa soạn xong chuẩn bị ra cửa, Trần Duệ cũng theo Ngữ Đàm “Anh đi đâu đấy?”Trần Duệ “Chở em đi.”Tôn Ngữ Đàm mím môi nhưng vẫn không nhịn được cười, cô ôm lấy cánh tay anh, cùng nhau xuống Tuấn Triết không có ý kiến gì về hành vi dẫn theo người nhà của chỉ hơi bất ngờ vì đó là Trần đầu anh cũng không nhận ra, lúc nghe tên mới ngớ người, mặt chấm hỏi nhìn Tôn Ngữ Đàm, “Hai người bọn cậu?”Tôn Ngữ Đàm gật đầu, “Thế giới này nhỏ quá.”“Chuyện lúc nào? Này, không phải từ hồi cấp 3 đấy chứ?” Lời vừa khỏi miệng Võ Tuấn Triết đã phủ nhận “Không đúng, lúc nào cậu chả trong tầm ngắm của tớ, không thể có cơ hội gây án được. Nhưng sao tớ vẫn mang máng… cậu ta…”“Anh ấy là crush của Canh Quả, ngày nào cậu ấy chả lải nhải bên tai bọn mình.”“Đúng rồi, mãi mới nhớ Quả biết chưa?” Tôn Ngữ Đàm thành thật lắc đầu, “Chưa dám báo.”Võ Tuấn Triết nhấc điện thoại lên, “Để tớ báo cho cậu ấy luôn.”“Cậu cứ báo đi.” Tôn Ngữ Đàm còn lâu mới sợ, “Con gái cậu ấy biết bò đến nơi rồi, rảnh mà nhớ mấy chuyện yêu đương vớ vẩn thời cấp 3 sao?”“Hình như Canh Quả crush nhiều người thật, đến tớ còn chẳng nhớ hết…” Hai người lại kể về chuyện cũ, Trần Duệ chỉ lặng im nghe, không bàn luận gì, mặt cũng lạnh được một lúc, Tôn Ngữ Đàm hỏi “Chuyện của bố mẹ cậu tính thế nào?” “Tớ vẫn chưa nói với mẹ, quyền lựa chọn vốn thuộc về thầy Võ, tớ chỉ về ngó thử thôi, giờ đã thành vậy thì cho qua đi.”“Dì sẽ tìm được hạnh phúc Tuấn Triết, cậu đừng tạo áp lực cho mình quá.”Võ Tuấn Triết cười, “Sao tự nhiên tốt bụng thế.”“Muốn an ủi cậu chứ không thấy lần này cậu về lòng đầy tâm sự à? Tớ thấy không niên trai tráng thì phải tràn đầy năng lượng lên!” Võ Tuấn Triết nhìn cô cười cười, “Hiểu tớ quá Ngữ Đàm, nếu lúc ấy tớ theo đuổi cậu, cậu sẽ gục trong tay tớ thôi.”Tôn Ngữ Đàm yên lặng rồi lại cười ha ha “Cơ hội không đến lần hai đâu, cậu để lỡ mất rồi.”“Cũng chưa chắc, không biết hồi trước ai nói, 30 chưa kết hôn thì sẽ sống bạc đầu với tớ.”Cốc cà phê trong tay Trần Duệ đập bộp xuống bàn, Tôn Ngữ Đàm chữa cháy, “Cậu đừng có đổi trắng thay đen, tớ không nói như vậy.”Trần Duệ “Tiếc là cậu không đợi được rồi.”Võ Tuấn Triết “Ừ, tiếc thật.” Dù nói như vậy nhưng mặt anh rất đắc ý huênh hoang, đứng dậy tạm biệt bọn họ, “Chào nhé.”.
Tác giả Thể loại Đô Thị, Ngôn TìnhNguồn thái FullSố chương 39Ngày đăng 1 năm trướcCập nhật 1 năm trước Tác giả Nhất Chỉ Tây Phi Nhạn - Bạn đang đọc truyện Xương Rồng Hoảng Loạn của tác giả Nhất Chỉ Tây Phi Nhạn. Tôn Ngữ Đàm “Em mới phát hiện một bí mật.”Trần Duệ “Giả đấy.”tag thanh mai trúc mã, đôi bên yêu thầm, đô thị tình ra, bạn thể đọc thêm truyện cùng thể loại như Học Viện Phản Diện hoặc Nuôi Em Thây Ma Gà RùThân mời
Vào buổi chiều nhà cô chuyển đến Hải thành, Trần Khai Sinh mời họ đi ăn xế của Trần gia đến đón Ngữ Đàm cảm thấy mẹ cô hơi lo lắng, vì sau khi lên xe, mẹ vẫn luôn giữ chặt tay bèn nắm ngược lại tay mẹ, còn lè lưỡi làm mặt quỷ với cô cười khúc khích, đánh yêu cô một Ngữ Đàm thả lỏng người, nhìn ra bên thành là thành phố ven biển, phong cảnh đường phố hoàn toàn khác với Thiệu cảm thấy rất mới khi đi qua cổng sắt, chiếc xe lái một lúc rồi dừng lại bên bãi xen giữa đám cỏ là con đường lát đá cuội, những hàng cây và rặng hoa được tỉa tót cẩn sự chỉ dẫn của quản gia, nhà cô đi bộ quanh khu vườn rồi đi đến một ngôi nhà kiểu tây xinh Hâm Quân đã đợi trên bậc thang bên cạnh cột La Mã, mỉm cười khi thấy họ, rồi mời họ vào Nam không ngờ mình lại được đối xử lịch sự như vậy, đâm ra hơi luống Hâm Quân rất tốt bụng, hỏi họ đã quen với thời tiết nơi đây Khai Sinh cũng ở nhà, mọi người ngồi trên sofa trò chuyện Ngữ Đàm ngoan ngoãn trả lời các câu hỏi liên quan đến mình, cô thấy hơi buồn chán. Chuyện của người lớn cứ lướt qua tai cô rồi trôi tuột ra nhìn ngó xung quanh, thấy hoàng hôn bên ngoài cửa sổ đẹp như tranh Hâm Quân chú ý đến ánh mắt của cô, hỏi cô có muốn ra ngoài đi dạo không, Tôn Ngữ Đàm vội vàng đồng ý.“Đừng đi xa quá.” Mẹ dặn dò cô.“Vâng.” Tôn Ngữ Đàm biết mẹ sợ cô mải chơi quên giờ ăn để mọi người phải đợi, “Mẹ yên tâm, con chỉ loanh quanh đây thôi.”“Muộn tí cũng không sao.” Từng Hâm Quân nói, “Con trai bà đang chơi bóng đá với bạn, còn chưa có Đàm, nếu cháu gặp thì gọi nó về hộ bà nhé.”“Vâng ạ.”“Hôm nay nó mặc áo cộc tay màu xanh nước biển, quần sáng màu.”“Dạ.”Sau khi ra ngoài, Tôn Ngữ Đàm từ từ dạo này rất vắng vẻ, tầm nhìn thoáng, dễ dàng thấy được sân bóng phía sau sườn dốc, các cậu trai đang chạy nhảy ở nhìn một lúc rồi đi xuống theo đường ở Thiệu thành, đám con gái trong lớp thỉnh thoảng cũng kéo nhau đi xem bóng đá, nhưng họ lại chẳng nhìn quả Ngữ Đàm cũng không có hứng thú với trái bóng đang nhìn mấy cậu trai trên trai Trần gia rất dễ nhận, cao ráo, tóc ướt đẫm mồ hôi, ngũ quan sắc nét, đẹp trai ngời anh chạy, quần áo bị gió thổi tung, phồng lên, giống như thiếu niên trong truyện Ngữ Đàm đột nhiên nhớ ra mình quên hỏi tên anh, nên cô không biết gọi kiểu gì, lời đã đến miệng lại đành nuốt bèn ngồi xuống bãi cỏ, ngắm mấy cậu trai thi người quay sang nhìn cô, con trai Trần gia trực tiếp bước Ngữ Đàm vỗ mông đứng dậy, khi anh đến gần thì vẫy tay chào hỏi “Xin chào.”Anh vờ như không nghe thấy, thản nhiên lướt qua kiêu ngạo, cô chỉ như vậy, có lẽ Tôn Ngữ Đàm sẽ không canh cánh trong lòng lâu Duệ vào nhà rồi đi thẳng lên Ngữ Đàm đã quên tại sao mình lại đứng ngoài cửa, nhưng cô nhớ rõ tại sao mình lại nín nghe thấy Trần Duệ sốt ruột hỏi “Còn bao nhiêu loại người như này đến nữa?”Từng Hâm Quân “Nhà con bé khác.”“Khác cái gì, sao mẹ còn dẫn hẳn vào nhà?”“Bố con bảo họ tới.” Từng Hâm Quân nói “Bố con có để ý mấy người lúc trước không? Ông con bé có ơn với bố chú ý vào.”“Ồ, đúng là khác thật.” Trần Duệ cay nghiệt nói, “Giờ muốn trả ơn?”Không biết là viễn cảnh trong mơ, hay là ký ức đời thật, mà khuôn mặt chế giễu của Trần Duệ vô cùng rõ Ngữ Đàm mười lăm tuổi đứng bên ngoài, vụt tắt nụ cười, không biết nên đi hay nên ở, nhưng Trần Duệ đã thấy mím môi, dù hoảng vẫn ung dung nhìn cô, dường như anh không hề ngại khi cô nghe thấy lời đánh giá của mình về gia đình cô, cũng không ngạc nhiên khi cô đứng ở ngoài chí Tôn Ngữ Đàm còn nhìn ra được ý “quả nhiên là loại người như vậy” trong mắt tưởng cô cố tình nghe Tôn Ngữ Đàm hết mở lại cùng cô từ bỏ giải thích, mỉm cười nhìn anh rồi quay người rời năm sau đó, hai người là bạn học cùng lang, sân thể dục và đường lớn, không thể tránh khỏi đụng mặt, xuất phát từ phép lịch sự, Tôn Ngữ Đàm luôn chào trước, tất nhiên, phượng hoàng Trần Duệ sẽ không trả lời cô, thi thoảng có gật đầu được một Ngữ Đàm có thể hiểu Trần khi chuyển đến đây cô có nghe ngóng được chuyện của Trần cùng, cô cũng biết tương đối đầy đủ về chuyện cũ của nhà họ, và chuyện “lạnh lùng quên họ hàng” của Trần Khai Sinh mấy năm phượng hoàng bay khỏi tổ chim sẻ, cũng không thể rũ bỏ được người thân trên danh nghĩa hoặc huyết thống chưa từng đối xử tốt với Trần Khai Sinh, sau khi nghe tin ông đã phát đạt, lại mặt dày táo tợn đến đòi chia lợi Trần Khai Sinh chẳng bận tâm đến thanh danh, ông thật sự ghim trạng tốt thì đi gặp, lúc bận rộn thì cho cả đám đợi đến rụng chân cũng không ngó bị người đời chỉ trích, nói quên cả mẹ ruột, mỗi năm quẳng cho ít tiền là xong Trần Duệ chào đời, Trần Khai Sinh đang tuổi 35, có vợ đẹp con thơ trong ngực, sự nghiệp lại như nắng ban trưa, chẳng hơi đâu lo chuyện bao đồng, bèn sai bảo vệ chặn hết người từ Thiệu Thành ở bên vẫn có ít người lì lợm, muốn gióng trống khua chiêng đến ăn vạ, nhưng khóc khản cổ họng cũng thành công Ngữ Đàm nghĩ, nếu cô là Trần Duệ, xem mấy trò hề của đám “chú bác” tham lam ấy, cũng sẽ vô cùng kinh nhà cô không phải có thật không? Tôn Ngữ Đàm ngồi trước bàn, trong lòng vang lên tiếng chuông cảnh nhà cô đang ở là của Trần Khai Sinh nói họ đã từng ở đây, nhưng sau đó chuyển đi và vẫn bỏ trống, bảo nhà cô cứ chuyển đến đó ở tạm một thời thế nhà cô đã yên tâm chấp nhận mặt khinh bỉ của Trần Duệ thoáng hiện ra, Tôn Ngữ Đàm suy sụp gục đầu xuống. Cô gấp quyển sách bài tập lại, khịt mũi trèo trên nhiên không nên đến Hải Ngữ Đàm thực sự sợ tiếng xấu như vậy, cô hạ quyết tâm phải “Kính nhi viễn chi” * với nhà họ.* Kính nhi viễn chi Làm việc nghĩa, có ích cho dân, tuy phải kính trọng quỷ thần ý nói bề trên nhưng không cầu cạnh quỷ thần, mà nên tránh xa quỷ thần, đó là được dùng trong các trường hợp Bề ngoài tỏ ra kính nể, tôn trọng một đối tượng nào đó, nhưng trên thực tế không muốn tiếp cận, gần gũi với đối tượng đó; hoặc thường dùng trong các trường hợp mỉa mai, châm biếm khi mình không muốn tiếp cận với một đối tượng nào lần xa là đã 10 Ngữ Đàm, 25 tuổi, tự nhiên bình mặc đồ ngủ xuống dưới lầu mua bữa ăn sáng ở Hải thành rất phong phú đa dạng, cô lại lâu lắm mới về, cứ lăn lê hết quán này đến quán khác, đi được một lúc đã tay xách nách rõ mình không thể ăn hết nhưng cô vẫn tham lam, bảo chủ quán gói thêm mấy đứng ở cửa tìm chìa khóa, cô nghe thấy tiếng khóa cửa ở phía ngạc nhiên nhìn lại thì thấy Trần Duệ đang cũng rất ngạc nhiên khi thấy cô, đứng đực một chỗ, lát sau mới phản ứng kịp “Hôm nay không đi làm à?”“Ừ, mấy ngày nữa mới đi.” Tôn Ngữ Đàm không giải thích quá nhiều.“Cần tôi cầm giúp không?” Trần Duệ đưa tay về phía cô.“Không cần, không cần.”Tôn Ngữ Đàm lui sang một bên, Trần Duệ cũng không khách sáo đi được vài bước bỗng quay lại, “Quán này có ngon không?”“Ngon lắm, mở cửa mấy chục năm rồi.”“Cô mua nhiều thế có ăn hết không?”“À…” Tôn Ngữ Đàm kéo dài giọng, vốn định nói không ăn hết, lại nhận ra điều gì đó, cô không quá tự tin hỏi “Tôi không ăn muốn ăn à? Hay ăn cùng nhé?”
Tôn Ngữ Đàm mua vé máy bay về nước, Hải gian hạ cánh là 110 chiều, mọi người đã ngồi trên máy bay khá lâu, ai nấy đều mệt mỏi, giống như đám rối gỗ lặng lẽ ra khỏi cửa Ngữ Đàm đang đi giữa đám người, nhưng những người xung quanh cô đều vội vã, lướt như bay trên lối đi trải thảm mềm, cô tụt xuống cuối cùng, từ từ lấy hành này trở về, cô không nói với bất kỳ ai, vậy nên cô khá ngạc nhiên khi nhìn thấy cánh tay đang vẫy ở đằng Sơn rất đắc chí “Ông chủ đoán như thần, nói trong hai ngày này chị nhất định sẽ bay này chỉ có một chuyến, bèn bảo em đợi ở đây, quả nhiên đã đợi được.” Cậu ta cầm lấy hành lý trong tay cô, “Bây giờ đi đâu hả chị Tiểu Đàm?”“Ông chủ anh đoán như thần mà, thử nói xem?”“Ông chủ bảo chắc chị sẽ về nhà ngủ, còn bảo buổi tối anh ấy sẽ đón chị đi ăn cơm.”“…” Đúng là Tôn Ngữ Đàm định như vậy buồn cười nói “Này, kêu ông chủ Chu đừng mở câu lạc bộ nữa, đi mở quầy xem bói đi.”“Không thể, ông chủ em chỉ bói cho nhân viên của mình thôi.”Cậu ta đang nói dở thì Chu Thuật Hâm gọi đến, nói rằng anh ta đã thuê dịch vụ dọn phòng cho nhà của cô ở Đường An Sơn, đồ dùng sinh hoạt cũng được thay mới.“Cô còn cần gì không? Tôn tiểu thư.” Giọng Chu Thuật Hâm nhuộm ý cười.“Không ơn sếp. Tạm biệt.” Tôn Ngữ Đàm có chút bực bội.“Buổi tối gặp nhé.”Ngủ dậy một giấc trời đã tối hẳn, đã hơn bảy giờ tối, bụng Tôn Ngữ Đàm réo vang, cô vội rời giường, ăn vài miếng bánh mua ở dưới lầu, rồi vừa gọi Chu Thuật Hâm vừa trang Thuật Hâm nghĩ cô có thể phải mua thêm đồ, nên trực tiếp đưa Tôn Ngữ Đàm đến trung tâm thương mại H Ngữ Đàm vịn tay lên thang máy, lên đến tầng hai thì chân không thể đi tiếp được thấy một cửa hàng nhỏ phía đối diện, cửa hàng không có tên, chỉ đóng đinh ba loại biểu tượng xương rồng khác nhau lên biển cửa hàng, bất kể là trên mặt đất, trên kệ gỗ gần tường hay trên trần nhà đều xếp đầy các loại xương chậu đựng cũng rất đặc biệt, từ nồi đất nung đơn giản, đến bát sứ trắng tinh xảo, hay hộp thiếc bằng bạc sáng có kích cỡ và hình dạng khác nhau, nhưng lại rất phù hợp với cây trồng bên tường trắng tinh sạch sẽ, không có quá nhiều đồ trang trí, dưới ánh đèn xen kẽ, phản chiếu cây cối xanh tươi mơn Ngữ Đàm như bước vào chốn bồng lai, lưu luyến nhìn khắp mọi Thuật Hâm mỉm cười đứng bên ta thừa biết sở thích này của cô, cũng biết dù cô có ngắm bao nhiêu cây đi chăng nữa, thì thứ cuối cùng cô mua, nhất định sẽ là kiểu xương rồng tròn mà cô ưng nhiên cô chọn một hộp kim loại nhỏ có in chữ tiếng Anh, ở giữa là cây xương rồng bí ngô màu vàng hổ phách.“Im.” Tôn Ngữ Đàm chặn đứng câu đùa của anh ta, “Tôi biết anh muốn nói gì.”Chu Thuật Hâm nhún vai, “Tôi mua nhé?”“Không cần.” Tôn Ngữ Đàm đập tay anh ta, “Bữa trước anh còn làm vỡ một chậu của tôi đấy?”“Không phải đã đền cho cô rồi à? Với cả đang yên đang lành cái chậu lại rơi xuống, tôi nghi cô cố tình bẫy tôi.”“Sếp nghĩ nhiều rồi, rõ ràng hai chậu đó để ở công ty anh.”“Đấy là vì cô không thể mang chúng đi thôi.”“Tôi đoán chắc anh nghĩ tôi không mang đi nên mới hào phóng đòi mua.”Chu Thuật Hâm cười, choàng tay qua vai rồi véo tai cô, “Cô biết muộn quá rồi.”Tôn Ngữ Đàm rụt cổ trốn anh ta,”Tôi biết lâu rồi, chẳng qua là giữ mặt mũi cho anh thôi, dừng ngay, tôi không thở nổi.” Cô cúi người thoát khỏi phạm vi khống chế của anh ta, giơ chậu cây lên uy hiếp “Còn động tay chân là tôi ném vỡ đầu anh đấy.”“Cẩn thận đụng người ta giờ.” Chu Thuật Hâm nắm lấy cổ tay cô kéo qua một sau Tôn Ngữ Đàm là một đôi nam nữ trẻ, có lẽ do bị chặn đường, sắc mặt người đàn ông không được đẹp lắm.“A–” Tôn Ngữ Đàm ngẩn ra, “Trần Duệ!”Trần Duệ mất kiên nhẫn sau khi thấy cô thì mặt mày giãn ra một ít, sau đó lại nhăn tít lại, ngập ngừng mở miệng, “Tôn–”“Tôn Ngữ Đàm” Cô tốt bụng nhắc nhở.“Lâu lắm không gặp.” Trần Duệ nở một nụ cười tiêu chuẩn, “Cô về Hải Thành lâu chưa?”“Vừa về hôm nay.”“Thế bây giờ định…”“Chúng tôi chuẩn bị đi ăn.” Chu Thuật Hâm chủ động trả Duệ nhìn anh ta gật đầu, rồi lại nhìn Tôn Ngữ Đàm “Đây là?”Tôn Ngữ Đàm “Sếp của tôi.”Hoàng Sơ Vũ đứng bên cạnh Trần Duệ vẫn luôn dùng ánh mắt tò mò đánh giá bọn họ, vội nói xen vào “Đây cũng là sếp của tôi.” Cô ấy chỉ vào Trần Duệ, sau đó nháy mắt với Tôn Ngữ Đàm, như thể người cùng cảnh Duệ nâng tay nhìn đồng hồ, giọng điệu tự nhiên nói “Vậy cùng ăn bữa tối đi.”Ba người còn lại đều lộ vẻ ngạc nhiên, Tôn Ngữ Đàm xua tay từ chối, “Không được, không được, hai người đang bận việc, cứ kệ chúng tôi đi.”“Hết bận rồi.” Giọng Trần Duệ lộ vẻ không cho phép cự tuyệt, “Nhiều năm không gặp, hiếm lắm hôm nay mới chạm mặt, giờ không ăn một bữa, nhà tôi về lại nói tôi không ra gì.”Dưới sự khăng khăng của Trần Duệ, bốn người đã ngồi trên tầng cao nhất của một nhà hàng ngoài Ngữ Đàm nhìn Trần Duệ lịch thiệp kéo ghế cho Hoàng Sơ Vũ, còn chu đáo hỏi ba người họ thích ăn gì, cô nghĩ thầm năm tháng thực sự là một lưỡi dao vô hình, Trần Duệ phong độ quý ông này đâu còn là cậu thiếu niên kiêu ngạo trong trí nhớ của cô? Trước đây, đừng nói là Trần Duệ chủ động mời cơm, đến cả con mắt còn chẳng buồn liếc cô một đúng, Tôn Ngữ Đàm đột nhiên nhận ra ký ức của mình sai quá, Trần Duệ vẫn luôn chu đáo mà, chỉ là không xem trọng nhà cô giờ anh đã thay đổi rất nhiều, nhìn cô cũng rất lịch sự ôn hòa bữa cơm, Trần Duệ hỏi cô đang làm nghề Ngữ Đàm suy nghĩ rồi trả lời, chắc cũng coi như là một giám sát viên, lập tức bị Chu Thuật Hâm trừng mắt, vì thế đề tài từ công việc của cô đã đổi thành hai ông chủ trao đổi danh thiếp cho Ngữ Đàm lại yên tâm ăn cơm. Nói chuyện chán chê với Chu Thuật Hâm, Trần Duệ chợt nhớ ra một việc, liền hỏi cô, “Bây giờ cô đang ở đâu?”“Đường An Sơn.”“Trùng hợp vậy.” Trần Duệ lau môi, nhàn nhã nói “Chúng tôi vừa hay có một dự án bên đó, thỉnh thoảng tôi sẽ sang đó ở, Tôn Ngữ Đàm, có vẻ như chúng ta sẽ là hàng xóm.”“Chà, đúng là trùng hợp.” Thỉnh thoảng ở sao, Tôn Ngữ Đàm không quan tâm Thuật Hâm hỏi cô “Tôi gọi xe chở cô về nhé?”“Đừng, ở đây có tàu điện ngầm mà, đi 10 phút là xe thì ai lái?”“Bảo Tiểu Sơn tới đón cô thôi.”“Stop, tưởng tôi không biết à, anh định lừa tôi đến văn phòng anh làm việc thì có.”“Sao cô toàn nghĩ xấu về tôi thế, mỗi ngày đi đi về về, chúng tôi lại dịu dàng, dễ thương như thế, chẳng lẽ Tiểu Đàm không định đến sao?”“Sếp đừng có ném viên đạn bọc đường cho tôi.”Hai người nói qua nói lại, Hoàng Sơ Vũ vừa đi toilet về ngửi thấy thính thơm, buột miệng nói “Ôi, chị Tiểu Đàm, tình cảm của chị với sếp tốt ghê.”Tôn Ngữ Đàm “Cách mạng hữu nghị cả đấy.”Trần Duệ vốn ở phía đối diện lặng lẽ quan sát, lại bất ngờ nhận được một cú điện thoại, mấy phút sau thì dắt Hoàng Sơ Vũ vội vã rời đi.***
Tôn Ngữ Đàm bị lừa lên thuyền như thế đó, hồi hộp và phấn khích trong suốt hành trình, lúc về trường vẫn thấy chưa đã khi tốt nghiệp, thời gian rảnh càng nhiều, Tôn Ngữ Đàm càng tự do theo Chu Thuật Hâm vòng quanh thế khoảng thời gian dài tiếp xúc, Tôn Ngữ Đàm phát hiện Chu Thuật Hâm không nghiêm túc đứng đắn như lần đầu gặp đầu anh ta không quá bận rộn, lại rất ham chơi, thường tay nắm tay dạy Tôn Ngữ Đàm lướt sóng, lặn kiên nhẫn thì rất dễ thương, dễ gần, lúc đùa thì lại vô cùng ngứa thể coi anh ta là một ông chủ vừa đáng yêu vừa đáng may với chuyện chính sự ông chủ không làm bậy, Tôn Ngữ Đàm nhìn những lá cờ đỏ nhỏ trên bản đồ của mình ngày càng nhiều, sắp phủ hết các khu nghỉ mát lớn trên thế giới cửa hàng thương hiệu trên khắp thế giới cũng đã ghé qua, vai trò của cô cũng bị hạn lại bắt đầu thấy mệt mỏi với cuộc sống phiêu bạt này, trái tim cô dần trở nên tỉnh đó, tại khu nghỉ dưỡng trượt tuyết ở Thụy Sĩ, Tôn Ngữ Đàm vô tình gặp được đàn chị Hạ Nam chơi thân hồi đại người uống rượu hàn huyên cả tối. Sau khi nghe cô tỏ lòng về những bối rối và do dự hiện tại, Hạ Nam đề nghị cô thử rời đi, vào làm cho bộ phận quan hệ công chúng của công ty cô dù Tôn Ngữ Đàm đã động lòng, nhưng cũng không ngốc đến mức coi là thật, mặt cô không đủ dày để dựa quan hệ nhậm chức, nên đành nhặt lại sách vở, lên kế hoạch bắt đầu lại.“Thực ra lúc đó tớ rất ghen tị với cậu.” Tôn Niệm Tây thẳng thắn nói, “Hôm đó về nhà tớ vẫn luôn nghĩ, cơ hội thực sự chỉ dành cho những người đã chuẩn tớ nhớ cậu học giọng địa phương vì một cậu bạn cùng lớp đúng không?”“Ừ, bạn cấp 3, lúc mới sang Úc ngày nào cũng chửi bậy vì nghe chẳng hiểu gì, tớ mới nghiên cứu rồi phát hiện ra quy luật.”“Giờ cậu ta về nước chưa?”“Sắp ra cũng không phải hoàn toàn vì cậu ta, cậu còn nhớ buổi tọa đàm khi ấy không, một đàn chị cùng ngành chia sẻ kinh nghiệm về vấn đề giọng địa phương, nói đây là rào cản lớn nhất của chị ấy.”“Có chút ấn tượng.”“Chị ấy mới là động lực của mà, Tôn Niệm Tây, cậu ghen tị cái gì, rõ ràng cậu chỉ muốn quay về Hải thành làm phú bà cho thuê nhà.”“Đừng có nói vớ vẩn, giờ tớ là giảng viên đại học thuê nhà chỉ là phụ thôi.”“Sinh viên của cậu có ai nói tiếng Anh tốt không?”“Còn phải hỏi, mặc dù chỉ là trường loại hai bình thường, nhưng chỗ tớ vẫn có nhiều nhân tài lắm đó.”“Vậy cậu gửi WeChat của tớ cho bọn họ nhé.”Tôn Niệm Tây gật đầu, cô ấy chợt reo lên, “Tớ vừa nhớ ra, tớ vẫn muốn đi xem một bộ phim, nhưng chưa rủ được ai đi cùng, hay giờ chúng mình đi xem phim nhé?”Tôn Ngữ Đàm không có ý kiến, Tôn Niệm Tây hào hứng mở app đặt vé xem phim, lướt một hồi thì xị mặt xuống, chắc bộ phim sắp hết hạn phát hành, nên hôm nay giờ chiếu khó đi, hoặc chỉ còn mấy chỗ ngồi không tốt.“Vậy mai hẵng xem.” Tôn Ngữ Đàm nói.“Đành vậy, để tớ đặt vé trước.” Tôn Niệm Tây lại lướt tiếp, “Mua suất 3D nhé, chỗ ngồi ở rạp đó ngày mai chỉ có hai suất chiếu thôi, một là giữa trưa, hai là hơn 7 giờ tối, chọn buổi tối nhé, chiều mai tớ có lớp rồi.”“Ok.”Tôn Ngữ Đàm nhận được cuộc gọi của Tôn Niệm Tây lúc 4 giờ chiều ngày hôm ấy nói bạn trai mình đột ngột trở về, đón cô ấy tan làm, hai người chuẩn bị đi ăn tối.“Tớ xin lỗi nhé, bảo bối ~” Tôn Niệm Tây nói xin lỗi, nhưng giọng lại rất vui mừng, vô cùng gọi đòn, “Tớ với đại bảo bối của tớ muốn trải nghiệm thế giới hai người! Không xem phim cùng cậu được rồi!” Cô ấy gửi phiếu mã QR cho Ngữ Đàm vừa tức giận vừa buồn cười, cô nói “Hừ, cậu đúng là con bồ câu hư phiếu cho tớ làm gì, hai người tự xem đi.”Tôn Niệm Tây khoái chí “Không không không, tiểu biệt thắng tân hôn, ai rảnh xem phim chứ, cậu xem giúp tớ đi.”Tôn Ngữ Đàm vốn định bảo cô ấy trả vé, nhưng lại nghĩ đúng mình đang rảnh, xem phim xong đi dạo siêu thị một chuyến cũng bảy giờ tối, cô thay quần áo rồi đi xuống lầu, cửa thang máy từ từ mở ra, Trần Duệ đứng bên gật đầu với cô, chờ cô ra mới bước Ngữ Đàm nóng đầu, đột nhiên quay lại hỏi “Trần Duệ, anh có muốn xem phim không?”Lúc cô quay đầu, Trần Duệ giữ phím không cho cửa đóng lại, nghe xong lời mời của cô thì im lặng một lúc Ngữ Đàm vội vàng nói “Không xem cũng không sao, tôi chỉ thuận miệng hỏi thôi, không cần miễn đang thừa một vé, nghĩ không ai xem thì lãng phí.”“Đợi tôi một lát.” Trần Duệ nói, “Tôi sẽ xuống ngay.”Bộ phim là một bộ phim hài mới đoạt giải gần Ngữ Đàm đã xem tóm tắt cốt truyện trước đó, nói về chuyện tình yêu của một cặp đôi không tim không nhân vật chính có tính cách rất khác nhau, mỗi lần cãi nhau đều khiến khán giả bật Ngữ Đàm bị chọc cười, cô nhìn sang người bên cạnh, mong chờ người ấy cũng nhìn mình cười, một loại ăn ý không cần nói ra, đây là thói quen hình thành sau nhiều năm xem phim cùng cô bạn tối nay, người ngồi bên cạnh cô Trần Duệ – không hề ăn thoải mái dựa vào lưng ghế, miệng cười tủm tỉm, sườn mặt thấp thoáng sau ánh đèn, nhưng anh không thèm để ý đến ánh mắt của cô, Tôn Ngữ Đàm đành thu nụ cười, cụt hứng quay đầu những mâu thuẫn lớn nhỏ qua đi, bộ phim kết thúc trong cảnh đoàn viên hạnh ngồi của họ ở hàng ghế sau, Tôn Ngữ Đàm ngồi lọt thỏm trong đi theo Trần Duệ bước ra bước xuống bậc thang, trên màn hình xuất hiện tên các diễn viên, cô mải nhìn nên không chú ý dưới chân, bước hụt một cái, Trần Duệ phản ứng cực nhanh, tay giữ eo cô khỏi ngã.“Cẩn thận.” Anh nói, thân thể hai người dán sát, giọng anh quanh quẩn bên tai Ngữ Đàm đỏ mặt, buông tay đang bám lấy tay anh ra, cảm ơn anh đã cạnh rạp chiếu phim có một cửa hàng kem. Tôn Ngữ Đàm dừng chân, định hỏi Trần Duệ có muốn ăn không, điện thoại của anh lại reo lên.“Tôi nhận điện thoại một tí.”Chờ Trần Duệ quay lại, Tôn Ngữ Đàm đã ngồi trong cửa hàng, cầm muỗng nhỏ xúc đứng nhìn cô mãi, lúc cô chuẩn bị ngẩng đầu lên mới dậm bước về phía cô.“Trần Duệ, anh bận rồi à? Nếu bận thì cứ đi trước đi.” Tôn Ngữ Đàm sợ anh lịch sự quá mức, lại nói thêm một câu, “Vừa lúc tôi muốn đi dạo một mình.”Trần Duệ kéo ghế gỗ ngồi đối diện với cô, hai người chỉ cách nhau một cái bàn tròn nhỏ, anh không nói gì, Tôn Ngữ Đàm liếc nhìn nhiên anh tiến sát lại, Tôn Ngữ Đàm giật thót, vội ngồi thẳng lưng, kiềm chế không lui ra sau, không hiểu tại sao trong đầu cô lại hiện ra một loạt hình ảnh của mấy bộ phim thần tượng.“Có chuyện gì vậy?” Cô bình tĩnh Duệ “Cô làm rơi một chiếc bông tai rồi.”Tôn Ngữ Đàm lập tức sờ lỗ tai, quả nhiên, vành tai bên phải trống hơi khó chịu, định đứng dậy Trần Duệ dang ra trước mặt cô, ở giữa là một viên ngọc trai đính trên vòng bạc.“À, cảm ơn, cảm ơn.” Tôn Ngữ Đàm duỗi tay định lẫy, nhưng Trần Duệ lại gập tay về.“?” Tôn Ngữ Đàm giữ lấy cổ tay anh “Trần Duệ, nhặt được của rơi trả người đánh mất.”Trần Duệ để cô nắm tay, “Có đâu.”
xương rồng hoảng loạn